Quả nhiên, đ.á.n. h đứa nhỏ thì đứa già tìm tới.
Ly Châu giấu đi vẻ kinh hãi như gặp ma của mình.
Đàm Hoàng hậu tên khuê các là Đàm Tuyên Dung, xuất thân từ chi thứ ba của Đàm thị quận Uyển, là anh em họ với gia chủ Đàm thị hiện đang giữ chức Thượng thư lệnh là Đàm Kính.
Bà ta hiển nhiên không phải kiểu hoàng hậu bình dân phải dựa vào sủng ái của Hoàng đế mới đứng vững trong cung.
Ly Châu hại Thẩm Phụ rơi xuống nước, khiến con trai bà ta bị đ.á.n. h nát tay, bà ta đương nhiên phải đến tìm Ly Châu tính sổ.
Thật ra Đàm Hoàng hậu muốn tính sổ thế nào Ly Châu cũng không quan tâm, nhưng bà ta không thể ngăn cản chuyến đi này của nàng.
Ly Châu cúi đầu, bộ dạng rụt rè sợ sệt.
"... Người không thể... Đây là phụ hoàng đã đồng ý với con..."
"Không thể?"
Đàm Hoàng hậu mỉm cười, đưa thìa t.h.u.ố. c đến bên môi Ly Châu.
"Ta đều là vì muốn tốt cho công chúa. Vừa ốm dậy, sao có thể yên tâm để công chúa một mình đi xa chứ?"
"Thái y nói không phải bệnh nặng gì, dưỡng vài ngày là khỏi hẳn, thật đấy."
Ly Châu mím chặt môi, quay đầu đi.
"Hoàng hậu nương nương... vẫn nên quan tâm Thẩm Phụ nhiều thì hơn."
Đàm Hoàng hậu rụt tay về, ném chiếc thìa đ.á.n. h cạch vào bát thuốc, đặt sang một bên.
"Ồ? Quan tâm nó cái gì?"
"Hôm đó ở Lan Đài, nó đã nói những gì, chẳng lẽ không có ai bẩm báo..."
"Mấy tên tiểu lại trực ban hôm đó nghị luận thị phi hoàng gia sau lưng, vệ binh canh giữ Lan Đài lại càng hộ vệ bất lực, hại Hoàng t. ử rơi nước, Công chúa nhiễm bệnh. Hai mươi bảy người có mặt hôm đó, theo luật đáng chém."
Đàm Hoàng hậu cắt ngang lời Ly Châu, giọng điệu bình thản toát ra sát khí.
Nhìn sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của Ly Châu, bà ta nhếch môi.
"Phụ nhi đã nói gì? Còn xin công chúa cho biết."
Như một gáo nước đá dội xuống.
Đồng t. ử Ly Châu run rẩy, ngẩn ngơ nhả chữ: "Con... quên rồi, cũng không phải lời... quan trọng gì."
"Vậy sao."
Đôi mắt phượng hẹp dài đầy hứng thú quan sát Ly Châu, như đang thưởng thức sự sợ hãi hoảng loạn của nàng.
Một lát sau, vẻ sát khí trên mặt bà ta tan biến như gió đông tan băng, chớp mắt đã hòa nhã như mùa xuân.
"Hai mươi bảy người kia tuy nói theo luật đáng chém, nhưng công chúa vừa ốm một trận, trong cung cũng không nên thấy máu... Thế này đi, nếu công chúa khăng khăng muốn đi đất phong, thì để đám người này đi theo hầu hạ. Việc làm tốt, coi như lấy công chuộc tội, làm không tốt thì tội chồng thêm tội, công chúa thấy thế nào?"
Đôi mắt ngấn lệ của thiếu nữ sáng lên, không dám tin, vội vàng gật đầu.
Đàm Hoàng hậu lại sai nữ quan bên cạnh bưng t.h.u.ố. c tới, từng ngụm từng ngụm, mỉm cười đút cho Ly Châu uống hết.
"Công chúa tâm thiện, là phúc phận của bọn họ. Chỉ là ta rất tò mò, công chúa ngày thường là người lười ra khỏi cửa nhất, sao tự nhiên lại nổi hứng muốn đi đất phong du ngoạn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!