Chương 38: (Vô Đề)

Trăng soi Y Lăng, vạn vật tĩnh lặng.

Sau đại chiến, nhóm người Ly Châu nghỉ ngơi tại quan sở. Đám quan binh nhận lệnh của Ly Châu vẫn đang lùng sục khắp thành truy bắt bè đảng họ Triệu, toàn thành giới nghiêm. Ở một đầu khác, Bùi phủ cũng chìm trong tĩnh mịch.

Nương theo ánh trăng bàng bạc như sương, Tiệp Vân khép nhẹ cửa phòng, tránh tai mắt người khác, lặng lẽ lẻn đến bên ngoài một cánh cửa.

Người canh gác đã bị hắn điều đi, tay Tiệp Vân đặt lên then cửa.

Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.

"Tiệp Vân, ngươi đang làm gì đó?"

Tiệp Vân giật mình quay lại, quả nhiên thấy dưới bóng trúc thưa thớt ánh trăng, có một bóng người cao lớn đứng đó.

Người nọ đôi mày đẹp như tranh thủy mặc khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn hắn mang theo vẻ không hài lòng.

"Công tử!"

Tiệp Vân lập tức quỳ xuống, lưng toát một lớp mồ hôi lạnh.

"Thuộc hạ... thuộc hạ..."

Trong viện này giam giữ là hai anh em Bùi Tòng Lộc và Bùi Tòng Huân.

Tiệp Vân phụng mệnh phải nhổ cỏ tận gốc hai người này. Hắn kiên nhẫn đợi nhiều ngày mới chờ được thời cơ công chúa Thanh Hà và đám sơn phỉ không có mặt, không ngờ lại bị công t. ử bắt gặp ngay tại trận!

Thượng thư lệnh đại nhân đã sớm dặn dò, việc làm này tuyệt đối không được để công t. ử biết.

Tiệp Vân cúi đầu, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, chỉ trong tích tắc đã nghĩ ra lời giải thích.

"Thuộc hạ thực sự là thấy tên tướng cướp kia cậy được Công chúa tin dùng mà có hành vi bất kính với công tử, nên mới hạ sách này, muốn để Công chúa chán ghét hắn. Không ngờ Công chúa lại tin tưởng hắn đến vậy, thuộc hạ sợ Công chúa đổ tội này lên đầu công t. ử nên mới đành phải ra tay hạ sát... Xin công t. ử tha tội."

Đàm Tuân bước tới, đi đến trước mặt Tiệp Vân.

"Người ngươi muốn g.i.ế. c là ả vũ cơ kia?"

Tiệp Vân đáp: "Đúng vậy."

Hắn đợi mãi không thấy công t. ử lên tiếng, trong lòng thấp thỏm, một lúc lâu sau mới nghe công t. ử nói: "... Vũ cơ đó chỉ là một nữ t. ử yếu đuối, vì cầu tự bảo vệ mình mà bị người ta lợi dụng thôi, ta sao có thể giam nàng ta chung chỗ với huynh đệ Bùi gia chứ? Ngươi tìm nhầm chỗ rồi."

"Công t. ử nhân từ, thuộc hạ hổ thẹn." Câu này Tiệp Vân nói ra từ tận đáy lòng.

"Ngươi quả thực nên hổ thẹn."

Đàm Tuân hiếm khi nổi giận như vậy: "Ta còn thắc mắc tại sao lúc Công chúa rời đi lại nhìn ta như thế, hóa ra là tưởng ta sai khiến vũ cơ vu oan cho Bùi Chiếu Dã! Nực cười hơn là, việc này lại đúng là do người bên cạnh ta làm. Tiệp Vân, ngươi đúng là một trung bộc tốt nhỉ."

Tiệp Vân quỳ rạp xuống đất, dập đầu thật sâu: "Tiệp Vân biết tội, xin tùy công t. ử xử phạt."

Nếu không phải Tiệp Vân là thị vệ thân cận theo hắn từ nhỏ, Đàm Tuân đã sớm sai người lôi xuống đ.á.n. h năm mươi gậy rồi.

Dám dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy.

Sỉ nhục đâu phải là Bùi Chiếu Dã, sỉ nhục là thể diện của Đàm gia bọn họ!

Khi cơn giận của Đàm Tuân đang bùng cháy, trong lòng hắn bỗng lướt qua một ý nghĩ bình tĩnh đến lạ.

Tiệp Vân thực sự đến để g.i.ế. c vũ cơ sao?

Hắn ngước mắt nhìn về phía cổng viện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!