Chương 37: (Vô Đề)

Trong nội thất vẫn còn vương lại mùi t.h.u.ố. c đắng nghét nồng đậm.

Ly Châu nhìn hắn một lúc, khóe môi khẽ cong lên, đuôi mắt uốn thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp. Nàng vừa cười, vừa cố tỏ ra nghiêm túc lắc đầu: "Không muốn lắm."

Nàng thẳng người dậy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn hỏi: "Chàng có muốn uống nước không? Hay là ăn kẹo mạch nha nhé?"

Bên môi Bùi Chiếu Dã ngậm một nụ cười: "Nếu là loại nước nóng đến mức có thể làm bong tróc một lớp da thì e rằng ta không tiêu thụ nổi đâu."

"Ta chỉ là không có kinh nghiệm chăm sóc người khác thôi, chứ đâu phải ngốc thật... Lần này chắc chắn ta sẽ nhớ thử nhiệt độ trước."

Ly Châu đứng dậy đi tìm ấm nước.

Gian phòng khách trong quan sở này tuy không xa hoa nhưng đồ đạc đầy đủ, sạch sẽ ngăn nắp. Cộng thêm việc Ly Châu nói tối nay muốn ở lại đây, nên Huyền Anh đã sớm sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.

Chỉ là nàng còn chưa tìm thấy ấm nước đâu thì đã nghe tiếng rót nước vang lên từ phía sau.

"Sao chàng lại xuống giường rồi?"

Ly Châu quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Bùi Chiếu Dã đang ngửa cổ uống cạn chén trà.

Hắn vẫn bình thản như mọi ngày, giọng hờ hững: "Trước sau đều có vết thương, nằm không thoải mái, đứng thế này dễ chịu hơn chút."

Lại gần thêm vài bước, Ly Châu mới để ý thấy hắn đang để trần thân trên.

Tấm vải mịn quấn từ vai trái vòng qua trước ngực, bó chặt lấy thân hình tráng kiện. Vết thương nặng nhất trên người hắn là vết kiếm dài cả thước ở sau lưng, cả buổi chiều nay y quan đã phải dùng chỉ vỏ dâu để khâu lại cho hắn.

Bùi Chiếu Dã nhìn thấy đôi mắt nàng dần trở nên m.ô.n. g lung như phủ sương.

Ly Châu nghiêng đầu, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn quan sát kỹ lưỡng: "... Nhưng chàng cũng không thể đứng cả đêm được, hay là nằm nghiêng? Nằm nghiêng chắc sẽ không đè vào vết thương đâu nhỉ?"

Thế nhưng trên cánh tay và eo bụng hắn cũng chẳng thiếu vết thương.

Thoạt nhìn qua, cả người hắn bị vải trắng quấn chỗ này một miếng, chỗ kia một mảng, trông cứ như một con người được chắp vá miễn cưỡng lại vậy.

Thấy nàng lại sắp rơi nước mắt, Bùi Chiếu Dã cầm viên kẹo mạch nha trên án lên đút cho nàng.

Hắn cười hỏi: "Không phải nàng bị chuột c.ắ. n sao? Cắn vào chỗ nào rồi?"

Ly Châu phồng má, miệng ngậm kẹo nói mơ hồ: "Không sao đâu, sớm đã hết đau rồi..."

"Trại của ta có một năm bị nạn chuột hoành hành, mấy người bị chuột c.ắ. n xong, ngày hôm sau ta không còn gặp lại họ nữa."

Bùi Chiếu Dã vừa dứt lời, quả nhiên thấy thiếu nữ trước mắt trố mắt kinh hãi.

Khoảnh khắc sau, Ly Châu mặt mày tái mét quay người chạy vội lên giường, nhanh chóng cởi giày tất, nương theo ánh nến soi xét kỹ càng.

Mái tóc đen nhánh tỏa hương thơm thoang thoảng sau khi tắm rủ xuống bờ vai, Bùi Chiếu Dã nhìn thấy nàng cuống đến mức chóp mũi lấm tấm mồ hôi.

"Chàng mau cầm đèn lại đây cho ta!"

Hắn ngồi xuống ghế đẩu bên cạnh giường, tay bưng chân đèn. Ánh lửa hắt lên bàn chân trắng muốt như được nặn từ tuyết của nàng, những móng chân hồng hào, nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng.

Ly Châu nghiên cứu một hồi lâu, nếp nhăn giữa mày dần giãn ra, lí nhí nói: "Hình như... cũng không có vết c.ắ. n nào..."

Mu bàn chân trắng như tuyết không tì vết, quả thực chẳng có dấu răng nào, chắc chỉ là bị gặm nhẹ một cái.

Tuy nhiên...

"Răng chuột nhỏ lắm, c.ắ. n rồi nàng cũng không nhìn ra đâu." Bùi Chiếu Dã làm bộ nghiêm túc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!