Chương 30: (Vô Đề)

Tiếng bước chân ngoài cửa xa dần.

Sau bình phong chỉ còn lại tiếng th* d*c hỗn loạn của thiếu nữ.

Mặc dù chỉ là vì vừa rồi bị thắt lưng siết đến khó thở, nhưng rơi vào tai Bùi Chiếu Dã, nghe vẫn... vô cùng không ổn.

Ly Châu cũng cảm thấy rất không ổn.

Đều tại Bùi Chiếu Dã của kiếp trước, hại nàng hễ có chút động tĩnh là bắt đầu suy nghĩ miên man.

Một lúc lâu sau, Ly Châu cuối cùng cũng điều hòa được hơi thở, ngước đôi mắt long lanh ngấn nước lên.

"... Tại sao huynh biết mặc váy áo của con gái?"

Bùi Chiếu Dã ngẩn người.

Hắn đầu óc nhanh nhạy, rất nhanh đã hiểu ý của nàng.

"Hồi bé ta được các ca kỹ vũ nữ trong Bùi phủ nuôi lớn, họ coi ta như con trai mà nuôi, đừng nói là giúp thắt cái đai lưng, ngay cả những kiểu tóc phức tạp của phụ nữ các nàng, ta nhìn qua vài lần cũng có thể búi được tám chín phần."

Nghe không giống nuôi con trai, mà giống như nuôi sai vặt thì có.

Tuy nhiên Ly Châu nghe hắn nói xong, sự gượng gạo khó hiểu lúc trước cũng tan biến.

Trong lòng còn có chút chua xót.

Đã qua bao nhiêu năm, mẹ Bùi Chiếu Dã qua đời, những người phụ nữ chăm sóc hắn năm xưa cũng đã sớm không còn thanh xuân, Bùi gia sẽ không giữ họ lại.

Hắn có nhớ họ không?

Cũng giống như nàng thỉnh thoảng rất nhớ mẹ vậy.

Bùi Chiếu Dã nhìn nàng có chút kỳ quái: "... Nàng vừa rồi giận, là giận cái này à?"

Ly Châu liếc nhanh hắn một cái, không đủ tự tin nói: "Ta không có giận."

Bộ dạng cứng đầu của nàng chẳng có sức thuyết phục nào, nhưng thành công khiến Bùi Chiếu Dã, kẻ không biết liêm sỉ là gì, dấy lên một chút cảm giác tội lỗi vi diệu.

Hắn cụp mắt xuống: "Vừa rồi thắt hơi chặt, đau không?"

Ly Châu đưa tay ra sau sờ eo, gật đầu.

"Nhưng loại váy này chỉ dựa vào một sợi dây thắt lưng để cố định, phải thắt chặt một chút chứ."

Nàng nâng tay áo rộng lên, dải lụa màu hoa phù dung như mây trôi quấn quanh vòng eo thon thả yểu điệu của nàng, rồi lại mềm mại xòe ra ở mắt cá chân.

Bên ngoài khoác một lớp áo lụa mỏng màu trắng sương, cả người trông nhẹ nhàng như thần nữ cung tiên, không vướng bụi trần.

"Đẹp không?" Nàng chớp mắt cười.

Ánh mắt Bùi Chiếu Dã quét qua một vòng.

"Cũng đẹp." Câu này là thật.

Nhưng hắn lại thầm bổ sung một câu trong lòng.

Càng dễ cởi.

Ly Châu không biết Bùi Chiếu Dã đang nghĩ gì, bản thân nàng ít khi để tâm đến váy áo, nghe hắn khen đẹp, nàng cũng thấy vui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!