Chương 29: (Vô Đề)

… Không phải đâu.

Ly Châu nhìn đôi môi mỏng đang đóng mở của hắn, chiếc khuyên bạc gắn trên lưỡi hắn lúc ẩn lúc hiện.

Trước kia nàng rất tò mò, cảm giác đeo khuyên lưỡi là thế nào, mãi đến lúc này đích thân trải nghiệm, mới phát hiện khi thứ không nên tồn tại trong khoang miệng này quét qua, sẽ có cảm giác dị vật kỳ lạ.

Không ghét, nhưng mà… có sự k*ch th*ch ngoài lễ nghi quy củ.

"Huynh…"

Hô hấp rối loạn, Ly Châu bình ổn lại một chút, mới đỏ mặt hỏi: "Lưỡi huynh, không đau sao?"

Đầu lưỡi Bùi Chiếu Dã đẩy vào má, nghĩ ngợi nói: "Có hơi đau."

Ly Châu lập tức hoảng hốt, muốn xem có chảy m.á. u hay không, lại nghe hắn bổ sung một câu: "Nhưng đau cũng sướng phết."

Ly Châu như bị sét đánh.

Hắn ngước mắt, ra vẻ nghiêm túc hỏi: "Hôn thế này sướng không?"

Ly Châu chỉ cảm thấy m.á. u toàn thân đang dồn lên não, hận không thể lúc này mình là kẻ điếc.

"… Đừng hỏi ta, ta không biết."

Nàng rất bực bội, giọng nói lại như muỗi kêu.

Tên trùm thổ phỉ ngồi xếp bằng hai tay chống ra sau, lẳng lặng ngắm nghía đôi môi hơi sưng đỏ của nàng, ý cười bên môi mang theo vẻ âm u vi diệu.

Hắn thấy nàng cái gì cũng biết.

Vừa rồi hắn hôn cuồng loạn không có bài bản, nàng lại trong sự quấn quýt chịu đựng, dẫn dắt, cố gắng trấn an hắn, để nàng không đến nỗi bị hôn đến mức không còn sức chống đỡ.

Do chiến tranh liên miên không dứt, dân số các nước giảm mạnh, phong khí thời nay khá cởi mở.

Phụ nữ quý tộc tái giá ba lần là chuyện thường tình, nam nữ dân gian thậm chí thường tự tìm kiếm lương duyên trong hội đạp ca.

Tình đến thì thân mật, chán nhau thì chia tay, nam nữ trong thiên hạ đều như vậy.

Còn giữa vợ chồng chưa cưới, thế tục lại càng gần như không có sự ràng buộc nào.

Chiếc khuyên vàng đỏ buộc trên b.í. m tóc nhỏ lắc lư một cái.

Hắn ghé sát, giọng thấp như mê hoặc: "Chuyện này, cũng không thể chỉ có một mình ta sướng, nàng nói cho ta biết, lần sau ta mới biết làm sao để nàng sướng hơn chứ."

… Đáng sợ quá, sao hắn có thể dùng giọng điệu chân thành như vậy nói ra những lời hạ lưu thế này?

Ly Châu bị hắn nhìn như vậy, ngón chân cũng không nhịn được hơi co lại.

Hơn nữa, trước đó còn một mực muốn thuyết phục nàng về Lạc Dương, lúc này lại biết lần sau rồi, rốt cuộc hắn muốn nàng đi hay muốn nàng ở lại.

Ly Châu chắp tay chắn giữa hai người, nhỏ giọng nói: "Suỵt, bên trong im lặng rồi."

Đã là nửa đêm.

Cửa từ từ mở ra, tiếng bước chân nặng nề của các quan lại tản đi.

Ly Châu hỏi: "Họ có bàn ra kế hoạch gì không? Sao ta không nghe thấy?"

"Hiển nhiên là không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!