Ly Châu đang sắp khép mắt lại bỗng mở choàng ra.
"… Huynh bôi đen cái gì? Bôi đen lúc nào? Sao huynh lại giở trò với ta nữa!"
Ly Châu tỉnh cả ngủ.
Hóa ra lúc nãy hắn nói hươu nói vượn những lời bậy bạ kia, thực ra là muốn đ.á.n. h lạc hướng nàng, nhân cơ hội lén lút làm chuyện này hả?
Bùi Chiếu Dã chỉ cười không nói, quay người đi ra.
Huyền Anh đang dẫn Trường Quân vội vã chạy tới, thấy hắn mặt mày hớn hở bước ra từ phòng công chúa, sắc mặt lập tức tái đi ba phần.
"Công chúa "
Huyền Anh và Trường Quân ngồi bên giường Ly Châu, nghiêm túc truy hỏi: "Tên cuồng đồ kia có mạo phạm công chúa không?"
Ly Châu tức tối tháo trang sức tóc: "Mạo phạm rồi! Hắn mạo phạm triệt để luôn, ta sẽ không bao giờ tin hắn nữa!"
Rốt cuộc hắn không muốn cho nàng nhìn thấy cái gì?
Đáng ghét thật.
Càng không cho nàng biết nàng càng tò mò!
Huyền Anh và Trường Quân nhìn nhau.
Huyền Anh vỗ vai hắn một cái, trầm giọng mắng: "Không phải cậu bảo tên trộm cướp kia cũng coi như biết lễ nghĩa, ở sơn trại không táy máy tay chân với công chúa sao? Bây giờ là chuyện gì đây?"
Trường Quân ngạc nhiên: "Ông trời làm chứng, hắn trước đó quả thực dửng dưng mà, hứng thú của hắn với công chúa còn không bằng hứng thú với cây trâm vàng trên đầu công chúa đâu!"
Huyền Anh thề thốt: "Không thể nào, làm gì có đàn ông nào thấy công chúa mà dửng dưng được, tim không động, nửa th*n d*** cũng phải động chứ."
Trường Quân và Ly Châu vai kề vai, khiếp sợ nhìn Huyền Anh vừa thốt ra lời kinh người.
"… Khụ, Huyền Anh lỡ lời. Công chúa mấy ngày nay chịu kinh hãi rồi, nghỉ ngơi sớm đi, chuyện khác tỉnh lại hãy nói."
Cửa từ từ khép lại, trong phòng yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có vài tiếng chim hót, báo hiệu trời sắp sáng.
Ly Châu trở mình, cuộn tròn người lại, mơ màng nghĩ:
Cái giường này hẹp quá, dát giường cứng như đá.
Dù đã trải đệm dày, ngủ cũng không thoải mái.
Trước kia hắn ngủ ở chỗ này sao?
… Cũng đâu phải do nàng hại!
Nàng vẫn còn chưa hết giận, ngày mai vẫn sẽ không nói chuyện với hắn!
Một tia nắng sớm mờ ảo lọt qua cửa sổ, chiếu sáng bức tường trước mặt Ly Châu.
Trên đó hình như có chữ.
Cố mở mi mắt nặng trĩu, Ly Châu miễn cưỡng nhận ra những nét chữ nguệch ngoạc như trẻ con trên đó.
"Chiến thành nam, t. ử quách bắc, dã t. ử bất táng ô khả thực" (Đánh phía nam thành, c.h.ế. t phía bắc thành, c.h.ế. t ngoài đồng không ai chôn quạ tha hồ ăn)
"Kiêu kỵ chiến đấu tử, nô mã bồi hồi minh" (Kỵ binh dũng cảm chiến đấu c.h.ế.t, ngựa già bồi hồi hí)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!