Chương 23: (Vô Đề)

Ánh nến chập chờn trên nửa khuôn mặt dưới của hắn.

Ánh mắt Ly Châu vô thức rơi vào đôi môi mỏng đang hơi cong lên trước mặt.

Hắn ngậm ý cười, độ cong đầy vẻ trêu chọc, ánh đèn lay động khiến Ly Châu hoảng hốt một trận, dường như quay trở lại thư phòng trong phủ công chúa.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn sẽ vứt thỏi mực trong tay đi, quay đầu lại hôn nàng.

Hơi thở nóng hổi, môi lại lạnh lẽo, hắn sẽ m*t mát môi lưỡi nàng, cơ thể đè lên nàng, nàng uốn cong eo, ngã vào sâu trong hương mực sách vở.

Hô hấp Ly Châu thắt lại, vội vàng dời tầm mắt.

Một giọt mực rơi xuống thẻ tre, nàng hoàn hồn, dùng d.a. o cạo từng chút từng chút cạo đi.

"… Không tính là giấu." Nàng cúi đầu, cổ ửng đỏ: "Bởi vì ta nhìn ra được."

Bàn tay đang nghịch thỏi mực dừng lại.

Bấc đèn nổ lách tách, ánh lửa nhảy nhót trong đáy mắt hắn.

"Cái này cũng nhìn ra được?"

"Ta muốn nói từ lâu rồi " Ly Châu dùng ánh mắt vừa giận vừa sợ nhìn hắn: "Huynh có thể tém tém lại một chút không? Đừng có lúc nào cũng…"

"Lúc nào cũng làm sao?"

Ly Châu nghẹn một lúc lâu, thốt ra hai chữ.

"đ*ng d*c."

Nàng dường như cảm thấy hai chữ này của mình rất có tính công kích.

Bùi Chiếu Dã thản nhiên: "Hết cách rồi, đàn ông là cái thứ như thế đấy."

"Ai nói, cũng đâu phải ai cũng thế."

Ly Châu theo bản năng phản bác một câu, Bùi Chiếu Dã lại như rắn trườn theo gậy, c.ắ. n chặt câu nói của nàng, âm trầm truy hỏi: "Ai không như thế? Vị hôn phu khoác áo choàng cho nàng ấy à?"

Ly Châu đang chép sách cau mày.

"Liên quan gì đến hắn?"

Hắn nhẹ tênh nói: "Không liên quan, cực kỳ không liên quan."

Nghe hắn nói vậy, Ly Châu không biết tại sao lại chột dạ, không nhịn được mềm giọng nói: "Tóm lại, sau này huynh đừng lừa ta nữa, được không?"

Lúc nàng nói câu này đuôi mắt hơi rủ xuống, có một sự bất lực đáng thương.

Ngón tay Bùi Chiếu Dã giấu dưới gầm bàn đã chạm đến mép một cuốn sổ, chợt khựng lại.

"Nàng rất thích nghe nói thật?"

"Ai mà thích nghe nói dối chứ?"

"Cái đó chưa chắc đâu, có người cứ tưởng mình thích nghe nói thật, thực ra chỉ muốn nghe lời vừa thật vừa dễ nghe thôi, đa số lời nói thật khó nghe lắm."

Ly Châu nghe vậy im lặng một hồi lâu.

Nàng không nhịn được nghĩ, hắn nói… hình như cũng có lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!