Chương 21: (Vô Đề)

Sương đêm dày đặc, trăng lưỡi liềm treo trên cao.

Nữ quan Huyền Anh đang chợp mắt trong màn trướng bỗng mở mắt.

Tiếng đàn sáo xa xa đã ngừng bặt.

Việc Công chúa muốn làm đã thành công chưa?

Một mình người có làm được không? Có gặp rắc rối gì không? Lỡ bị người ta bắt gặp thì sao?

Sao nàng lại có thể tin vào lời cam đoan của Công chúa, tin rằng người có khả năng tự bảo vệ mình, để người một mình đi tìm chứng cứ gì đó trong cái phủ đệ đầy rẫy nguy hiểm này chứ?

Huyền Anh bồn chồn đứng dậy đi đi lại lại.

Còn một chuyện khiến nàng lo lắng hơn nữa.

Nhỡ đâu Công chúa không chịu tự mình chạy trốn, nhất quyết tìm cách quay lại cứu nàng, thế thì thật sự là...

Trên mái nhà dường như có tiếng động lạ.

Huyền Anh ngẩng phắt đầu lên, nhưng ánh nến trong phòng tù mù, không soi rõ được tình hình trên xà nhà.

Nàng đang nghi ngờ mình thần hồn nát thần tính, thì đột nhiên, một bóng đen từ trong bóng tối lướt qua không trung nhẹ nhàng như chim én, tiếng tiếp đất khẽ đến mức gần như không nghe thấy.

Người đàn ông từ từ đứng thẳng dậy, thân hình cao hơn tám thước tỏa ra áp lực cực lớn, đường nét vai và cánh tay căng cứng như mãnh thú đang rình mồi.

Huyền Anh lập tức nhận ra.

Là hắn!

Trước khi đi Công chúa từng dặn, nếu gặp một người đàn ông tóc dài chấm xương quai xanh, dáng người rất cao, dung mạo tuấn tú và hay cười, thì đó là Bùi Chiếu Dã, sơn chủ Hồng Diệp trại núi Ngu, nàng có thể tin tưởng hắn.

Nhưng mà...

Người này nhìn chẳng thấy hay cười chút nào, khí thế cũng đáng sợ khiến người ta khó lòng tin tưởng.

Hắn ra hiệu im lặng với Huyền Anh đang kinh hãi che miệng.

Ánh mắt khẽ liếc, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân lộn xộn.

Bùi Tòng Lộc: "... Đàm đại nhân đã dặn dò, nếu tìm thấy Công chúa, nhất định phải ra tay kết liễu ngay trong đêm, tuyệt đối không được chậm trễ, cũng không được để sót bất kỳ cơ hội trốn thoát nào, cho nên..."

Đàm Tuân: "Nhị thúc sai ta đến đây là để giải quyết việc này. Tiền thưởng các ngươi đã nhận rồi, chuyện về sau cứ giao cho ta xử lý là được."

Bùi Tòng Lộc: "Vâng vâng vâng, công t. ử vâng mệnh Đàm đại nhân mà đến, tín vật chúng ta cũng đã xem qua. Chỉ là... ngài nói muốn đưa ra ngoài g.i.ế.c, cần gì phải thế? Bùi phủ chúng ta kín miệng như bưng, công t. ử còn nghi ngờ chúng ta làm việc không tốt sao?"

Huyền Anh cũng nhận ra giọng nói của Đàm Tuân.

"Vị Bùi... Bùi sơn chủ này, vị công t. ử trẻ tuổi bên ngoài là vị hôn phu của Công chúa chúng ta. Ngài ấy khác với những người khác trong Đàm gia, có lẽ, có lẽ là đến để cứu Công chúa..."

"Ta biết."

Huyền Anh thấy hắn cười một cái.

Nụ cười ấy lạnh lẽo, không chút thân thiện, hắn hỏi: "Người của Đàm thị quận Uyển, ta không dám nói biết hết, nhưng cũng biết quá nửa. Nhưng vị Đàm công t. ử này trông lạ mặt quá, hắn là vị công t. ử nào của Đàm gia?"

Huyền Anh nhìn hắn với ánh mắt hơi kỳ lạ.

Đàm thị quận Uyển là một gia tộc lớn, con cháu trong tộc đông đúc vô cùng, người này ở tận Y Lăng xa xôi, sao lại rõ về người nhà họ Đàm như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!