"Cái gì? Chân của Thiệu nhi quả nhiên là do mày sai người đ.á.n. h gãy! Thằng khốn nạn này!"
Tay Bùi Tòng Lộc chỉ vào mặt Bùi Chiếu Dã run lên bần bật.
Ông ta nhìn sang Đô úy Từ Bật bên cạnh kiệu, hai mắt tóe lửa nhưng không dám to tiếng, nén giận quát: "Đừng tưởng bây giờ mày làm sơn đại vương thì oai phong lắm! Mày á? Chẳng qua chỉ là một tên trộm cướp thôi! Nhà họ Bùi tao là dòng dõi thư hương, tổ tiên từng làm quan to bổng lộc hai ngàn thạch! Quan to hai ngàn thạch, cả đời mày đã thấy bao giờ chưa!"
Từ Bật liếc nhìn ông thông gia này, phất tay ra sau: "Mau hạ kiệu! Bùi sơn chủ, lấy cái màn che trong tay ngươi đội cho cô ta, đừng để người khác nhìn thấy."
Bùi Chiếu Dã lạnh lùng quay người.
Một đôi tay bị trói vén rèm lên, nàng giận dữ nhìn chằm chằm hắn, môi dưới c.ắ. n đến trắng bệch..... Giận thật rồi?
Lúc nãy chẳng phải còn thông minh lắm sao?
Vừa rồi bị Bùi Tòng Lộc chỉ vào mũi mắng mà Bùi Chiếu Dã vẫn bình chân như vại, giờ bị đôi mắt long lanh kia trừng một cái, đầu óc hắn bỗng trống rỗng, không biết phải phản ứng thế nào.
Hắn l.i.ế. m môi, đưa tay định đỡ nàng xuống kiệu.
"Ngươi..."
Bốp!
Bùi Tòng Lộc và Từ Bật đồng thời giật mình.
Thiếu nữ hai tay bị trói vẫn cố sức dùng mu bàn tay tát vào má trái hắn một cái không mạnh không nhẹ.
Bùi Chiếu Dã hoàn toàn không phòng bị nghiêng đầu sang một bên.
Tóc mái che khuất đôi mắt, không nhìn rõ hỉ nộ của hắn lúc này.
Từ Bật hoàn hồn, vị sơn chủ này tuổi còn quá trẻ, hành sự ngông cuồng, có thù tất báo, ông ta sợ Bùi Chiếu Dã làm bậy, vội vàng nói: "Còn ngẩn ra đó làm gì! Còn không mau mời nương t. ử vào trong!"
Mấy tên lính lập tức tiến lên dìu Ly Châu đi vào.
Bùi Tòng Lộc thấy vậy, cơn giận nguôi ngoai, chuyển sang cười cợt: "Đồ hạ tiện vẫn hoàn hạ tiện, sao dám dây vào quý nữ..."
Lời còn chưa dứt, thiếu nữ đi ngang qua ông ta bất ngờ lao vào Bùi Tòng Lộc, mười ngón tay nhắm thẳng vào mắt ông ta mà cào!
Từ Bật kinh hãi: "Mau cản cô ta lại!"
Dưới mắt Bùi Tòng Lộc lập tức xuất hiện ba vệt máu, người đàn ông trung niên vốn được nuông chiều sung sướng này hét lên t.h.ả. m thiết.
"Ông mới là đồ hạ tiện! Đi c.h.ế. t đi!"
Ly Châu bị đám lính lôi đi xềnh xệch vẫn giữ vẻ mặt hung dữ, mười ngón tay thon thả còn dính vết máu.
Trước cửa náo loạn một phen.
Bùi Chiếu Dã nhìn một lúc, đưa tay sờ chỗ bị Ly Châu tát.
Hắn ăn một cái tát nhẹ hều thì tính là gì?
Bùi Tòng Lộc suýt nữa bị móc mắt kìa.
Nàng đối với hắn chung quy vẫn khác biệt.....
Ly Châu bị nhốt vào một căn phòng nhỏ ở hậu viện.
Bốn phía bên ngoài đều có lính canh, xông ra ngoài là điều không thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!