Giờ Tuất, sao sáng đầy trời.
Trường Quân vừa trải giường xong cho Ly Châu thì thấy công chúa nhỏ xõa tóc vùi đầu vào trong chăn, hừ hừ không biết đang mắng cái gì, vừa mắng còn vừa đ.ấ. m giường.
Trường Quân không nhịn được cười: "Công chúa là đang mắng tên Trại chủ kia sao? Hắn chỗ nào chọc giận công chúa, chi bằng nói cho Trường Quân, Trường Quân cùng người mắng hắn."
"... Ta ghét ánh mắt hôm nay hắn nhìn ta!"
Ly Châu bực bội ngồi dậy.
Năm đó hai người thành thân, nàng giận chàng không báo trước với nàng, đã trực tiếp ỷ vào quân công xin chỉ ban hôn ngay trên đại điện.
Cho nên, một thời gian dài sau khi cưới, Ly Châu đều không cho chàng lên giường.
Ban ngày chàng là lãnh tụ đảng Bùi quyền khuynh triều dã, ban đêm chàng nằm dưới sập của công chúa, ngay cả tư cách chạm vào mép giường cũng không có.
Chàng lại không giận, cả ngày mặt mày hớn hở, thay đổi đủ trò chọc Ly Châu vui vẻ.
Trái tim Ly Châu mềm đi từng ngày.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, chàng không cần phải ngủ dưới đất nữa, nụ cười trên mặt Ly Châu cũng ngày càng nhiều.
Phu quân trong ấn tượng của nàng, rõ ràng là một quân t. ử tọa hoài bất loạn, dịu dàng giữ lễ như vậy.
Thế nhưng ánh mắt ban ngày nàng đối diện với hắn...
Ly Châu quá nhạy cảm với loại ánh mắt đó.
Trước kia nàng cầm tay dạy chàng luyện chữ trong thư phòng, mỗi lần luyện chưa đến nửa canh giờ, tâm trí chàng đã không còn đặt trên bút mực.
Lúc thì thương nàng đứng mỏi, bảo nàng ngồi lên đùi chàng.
Lúc thì nói mặt nàng dính mực, muốn giúp nàng lau lau.
Sau đó nữa, tay chàng không biết tại sao lại luồn vào trong vạt áo nàng, đôi mắt đen láy tối sầm nhìn chằm chằm nàng, như muốn nuốt chửng cả người nàng vào đáy mắt..... Nhưng khi đó hai người đã là vợ chồng.
Bây giờ họ mới gặp nhau mấy lần!
Trong đầu hắn đang nghĩ cái gì thế!
Đợi một lúc không thấy Trường Quân hùa theo, Ly Châu nghiêng đầu nhìn hắn.
"Sao ngươi không cùng ta mắng hắn?"
"Ưm..." Trường Quân vẻ mặt khó xử, thấp giọng nói: "Thực ra, Trường Quân cảm thấy vị Trại chủ này tuy thỉnh thoảng lời nói có phần cợt nhả, nhưng không phải là hạng người hạ lưu vô liêm sỉ."
Thử nhiệt độ nước, Trường Quân bưng chậu nước tới, hầu hạ công chúa rửa chân.
Tiểu hoạn quan rũ mắt dưới ánh đèn: "Công chúa là viên minh châu trong gấm vóc, quý nhân trong cung có lắm mưu nhiều kế đến đâu, cũng không thể so với sự dã man ngu muội của đám chân đất này, Trường Quân thuở nhỏ gia đình gặp nạn, những nữ quyến đó hoặc bị sung làm quân kỹ, hoặc bị đày đi biên ải xăm mặt đã trải qua những gì, nói ra sợ làm kinh động giấc ngủ của công chúa."
Vẻ giận dữ trên mặt Ly Châu dần tan, im lặng nhìn Trường Quân.
"Công chúa trước kia thân phận tôn quý, ai nấy đối với công chúa đều hòa nhã dễ gần, bây giờ công chúa gặp nạn, không nơi nương tựa, tự nhiên đi đâu cũng thấy những chỗ hiểm ác nhất của lòng người."
"Tuy nhiên, chuyện này, đôi khi cũng là luận hành động không luận tâm, đến chỗ hiểm ác nhất, mà còn có thể háo sắc nhưng không dâm loạn, cũng được coi là quân t. ử rồi, công chúa thấy sao?"
Trường Quân ngẩng đầu, bị Ly Châu ôm mặt vò cho một trận tơi bời.
"Trường Quân nói đều đúng, nể mặt Trường Quân, ta đại nhân không chấp tiểu nhân vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!