Mùa xuân năm Minh Chiêu thứ hai mươi tư.
Nắng sớm vừa lên, tiểu hoàng môn buồn ngủ đang ngáp ngắn ngáp dài dưới cánh cổng son đỏ thắm. Các cung nữ quét dọn lá rụng thi thoảng chụm đầu thì thầm cười khúc khích. Chim chóc bay qua tường đỏ ngói xanh, vút lên bầu trời trong vắt như ngọc.
Đây là buổi sáng thứ hai kể từ khi Bùi Chiếu Dã khải hoàn trở về Lạc Dương từ Bắc địa.
Cung nhân trực đêm trong tẩm điện thay ca. Một nữ tỳ ngó vào trong, vừa định hỏi vài câu thì thấy người đối diện lắc đầu, vẻ mặt hơi ngại ngùng: "Huyền Anh tỷ tỷ dặn, hôm nay trừ khi Điện hạ gọi, nếu không thì không cần đ.á.n. h thức... Điện hạ và Tướng quân gần sáng mới ngủ, chắc phải đến trưa mới dậy."
Câu sau giọng hạ xuống cực thấp, các nữ tỳ nhìn nhau, vành tai ai nấy đều nóng ran..... Điện hạ đúng là chiều Tướng quân quá mức! Dù nói là ba năm không gặp, nhưng cũng không thể làm càn thế chứ!
Bên trong nội điện Đông cung.
Hương trầm trong lư Bác Sơn đã cháy hết từ lâu.
Màn trướng trùng điệp vây lấy chút hương tàn. Ly Châu lờ mờ tỉnh lại, cảm nhận bàn tay lớn đặt bên hông mình đang từ từ siết chặt. Cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ lật người nàng lại, kéo về phía bên trái.
Ly Châu buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, chẳng buồn chống cự, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Chắc chỉ là ôm một cái thôi... Đêm qua ồn ào lâu như vậy, hắn cũng phải mệt rồi chứ...
Bất chợt, lại một cánh tay khác vòng qua vai nàng.
Lực đạo rất nhẹ nhàng, nhưng lại kiên quyết ngăn cản nàng tiếp tục di chuyển sang trái, mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt, dịu dàng kéo nàng về phía bên phải.
Ly Châu bỗng thấy có gì đó sai sai.
Tại sao lại có hai cánh tay ôm lấy nàng, kéo về hai hướng khác nhau?
"... Khoan đã... Bùi Chiếu Dã... chàng buông lỏng ra chút..."
Vừa dứt lời, bàn tay đang ôm vai Ly Châu khựng lại.
Người nọ mở mắt, đôi đồng t. ử đen láy tỉnh táo lạ thường.
Giọng Bùi Chiếu Dã lười biếng, mơ màng đáp: "Trốn cái gì? Không làm nữa, chỉ ôm thôi..."
Một tiếng tuốt kiếm cực nhỏ vang lên.
Bùi Chiếu Dã đột ngột mở mắt, đôi mắt sáng quắc như sao lạnh.
Ly Châu còn chưa kịp hoàn hồn, người đàn ông bên gối đã bật dậy với tốc độ và sức mạnh kinh người. Lưỡi d.a. o và vỏ kiếm va chạm tóe lửa ngay trên đỉnh đầu Ly Châu!
Bùi Chiếu Dã chau mày, ánh mắt đen thẫm đằng đằng sát khí.
Sao có thể?
Trong phòng sao có thể có thêm một người mà thần không biết quỷ không hay? Kẻ này chui ra từ đâu...
Khoảnh khắc nhìn rõ đối phương, cả ba người đồng thời sững sờ.
Cùng một khuôn mặt với hốc mắt sâu, mũi cao, tóc đen như mực. Cùng một cơ thể chứa đựng sức mạnh bùng nổ như nỏ cứng. Một người tóc dài quét qua xương quai xanh, người kia áo trong phanh ngực, tóc đen xõa xuống lồng n.g.ự. c trần.
Ly Châu nghi ngờ mình vẫn đang nằm mơ.
Nếu không sao nàng lại thấy hai Bùi Chiếu Dã cùng xuất hiện trên giường mình?
Hơn nữa, một người cầm đao, một người cầm vỏ đao, cả hai đều đằng đằng sát khí nhìn nhau.
"... Dận Chi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!