Chương 107: (Vô Đề)

Chim nhạn phương Bắc bay về Nam, mùa thu ở Lạc Dương ngày càng đậm.

Lại một năm nữa trôi qua kể từ ngày Tiên Hoàng hậu mất.

Tiên Hoàng hậu qua đời đã ba năm, mỗi năm đến ngày giỗ, Minh Chiêu Đế đều đích thân đến núi Mang, tế lễ vong thê, chỉ có một điểm khác biệt so với mọi năm.

Mới hai tháng trước, tân hậu nhập cung được một năm đã hạ sinh một hoàng tử.

Các cung nhân nhìn tiểu công chúa mà Tiên Hoàng hậu để lại, thì thầm bàn tán sau lưng..... Nay đã khác xưa, đây là đích trưởng t. ử duy nhất của bệ hạ, biết đâu chừng, sẽ là thiên t. ử tương lai của Đại Ung.

Tình cảm sâu đậm của Minh Chiêu Đế dành cho Tiên Hoàng hậu, người trong cung ai nấy đều thấy rõ.

Tân hậu nhập cung, ân sủng cực ít, bà ta không thể trả thù phu quân của mình, nhưng trả thù đứa con gái do người khiến bà ta chịu nhục nhã để lại, thì dễ như trở bàn tay..... Thật đáng thương.

Tiểu Ly Châu tám tuổi đọc được sự thương hại ấy trong ánh mắt các cung nhân.

Nàng thích những cung nhân chải đầu, dỗ dành nàng ngủ này, nhưng nàng không thích bị nhìn bằng ánh mắt như vậy.

Nàng là công chúa Đại Ung.

Công chúa nên nhân từ mà không mất đi uy nghiêm, nên nói một là một, sao có thể luôn bị người khác thương hại?

Thế là sáng hôm sau, tiểu Ly Châu nghiêm mặt nói với cung nhân: "Ta không thích ăn rau quỳ, sau này đừng dọn rau quỳ lên nữa."

Cung nhân cúi đầu cung kính đáp: "Nương nương nói công chúa vừa khỏi bệnh nặng, y quan dặn dò, nên ăn nhiều rau xanh."

"Vậy đổi loại rau khác cho ta."

Cung nhân sợ hãi quỳ rạp xuống: "Nô tỳ không dám tự ý thay đổi thực đơn của công chúa, nếu có chỗ nào không vừa ý, mong công chúa đích thân nói với nương nương."

Tiểu Ly Châu sầm mặt, vô cùng không vui.

"Ta biết, các ngươi đều sợ Hoàng hậu nương nương, không sợ ta, đúng không?"

Các cung nhân đồng thanh xin tội.

Tiểu công chúa bật dậy, trừng mắt nhìn mọi người.

"... Thôi bỏ đi."

Ly Châu tức tối ăn hết bát canh rau quỳ, lại mang theo một bụng tức tối lên xe ngựa đến núi Mang.

Nàng ghét Đàm Hoàng hậu.

Vén rèm xe, Ly Châu nhìn đoàn xe tùy tùng phía sau.

Cũng ghét cả Thượng thư lệnh Đàm Kính, người đã đề nghị đưa Đàm Hoàng hậu vào cung.

Ly Châu nghe người ta nói, mấy hôm trước, phụ hoàng còn để mắt đến con trai trưởng của Đàm Kính, nói hắn có tài làm tướng, cho hắn vào Vũ Lâm Vệ, được quân quan dốc lòng bồi dưỡng.

Ly Châu tám tuổi không hiểu thế nào là triều đình nam thiên, thời cuộc biến động.

Cũng không biết tại sao các danh sĩ lại lần lượt từ quan để tự bảo vệ mình, triều đình không có người tài để dùng.

Nàng đã biết chữ, sách đọc không nhiều không ít, chỉ vừa đủ để nàng hiểu thế nào là ngoại thích chuyên quyền.

Trong cung có quá nhiều người họ Đàm.

Phụ hoàng nàng thật ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!