Ngay cái nhìn đầu tiên, Bùi Chiếu Dã đã biết nàng là một mỹ nhân.
Chỉ là không ngờ lại đẹp đến mức này.
Nhân gian đã vào độ cuối thu, nàng đứng đó, lại như sắc xuân muôn hồng nghìn tía thiêu đốt một đường thẳng vào trong mắt hắn.
"Ném kém quá, nên lại gần một chút rồi hẵng ném, có muốn thử lại lần nữa không?"
Bùi Chiếu Dã nhặt cây gậy dưới đất lên, xoay nhẹ một vòng trên đầu ngón tay, tên trùm thổ phỉ trẻ tuổi xách cây gậy cười tủm tỉm đi về phía họ ngày càng gần..... Áp lực mạnh quá.
Trường Quân vô thức nuốt nước bọt.
Cùng là người luyện võ, hắn nhìn ra người này tuy tư thế tản mạn, nhưng bước chân cực vững, lưng hổ eo ong, sức bật chắc chắn không yếu.
Loại người này, không động thì thôi, động vào bèn như hổ dữ sói lang, người thường khó mà chống đỡ.
Trường Quân như gặp đại địch chắn trước mặt Ly Châu, không nhịn được nghiêng đầu hạ giọng hỏi: "Nương t. ử sao đột nhiên nổi giận? Lúc trước không phải nói đại cục làm trọng sao? Bọn họ đông người thế mạnh, một mình Trường Quân e là khó đối phó!"
Hắn vừa rồi còn lo công chúa bị ân huệ nhỏ của tên chân đất này làm cảm động.
Không ngờ vừa quay đầu, công chúa lại nổi trận lôi đình không báo trước như vậy.
Quan trọng là, tại sao chứ?
Ly Châu không thể trả lời hắn.
Chuyện này nếu bàn kỹ ra, cũng chẳng phải chuyện lớn gì.
Kiếp trước chàng chưa bao giờ nói mình thích hoa lan, chỉ là nàng tự suy đoán, lầm tưởng chàng thích mà thôi... nhưng chàng rõ ràng có thể giải thích mà.
Giống như Ly Châu trước kia từng làm: "Tuy thiếp không thường dùng những phấn son này, nhưng chỉ cần là Dận Chi tặng thiếp, thiếp đều thích, chàng thật tốt."
Sau đó khi tặng quà, chàng bèn biết phải chọn thứ nàng thích, tặng văn phòng tứ bảo, cổ tịch danh họa, như vậy, cả hai đều vui vẻ.
Những lời này khó nói ra miệng lắm sao?
Nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt này cũng giấu giếm nàng như vậy, chàng còn giấu nàng bao nhiêu chuyện nữa, nàng cũng không dám nghĩ tới!
Tiếng bước chân xào xạc trên lá rụng dừng lại trước mặt Trường Quân.
Người đàn ông cao hơn Trường Quân cả một cái đầu, dùng cây gậy trong tay không nhẹ không nặng gạt hắn sang một bên.
"Có lòng tốt cứu cô, chữa thương cho cô, còn phái kiệu đến đón cô lên, kết quả cô chẳng nói chẳng rằng đã định lấy gậy đập ta, tiểu nương tử, tính tình cô nóng nảy quá đấy."
Ở trong trại hắn dường như không đeo chiếc mặt nạ đó.
Trên khuôn mặt hừng hực nhuệ khí chỉ buộc một sợi dây trán màu đỏ, nước da hắn trắng lạnh, làm nổi bật sợi dây trán càng thêm rực rỡ, đỏ như đã hút trọn màu sắc của cả mùa thu.
Ly Châu cụp mắt, đưa tay ra đón cây gậy hắn đưa, lại phát hiện hắn hoàn toàn không có ý định buông tay.
Trường Quân thót tim lên tận cổ họng, hổ khẩu siết chặt vỏ kiếm.
Thế nhưng biểu cảm của Ly Châu lại rất tĩnh lặng.
"... Ta cầm không chắc, không phải cố ý." Nàng hùng hồn.
Bùi Chiếu Dã nhìn nàng một lúc, trong mắt có cảm xúc khó hiểu.
Bất chợt cười một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!