Chương 7: (Vô Đề)

"Tô Ất Dương trông cao to vạm vỡ, nhìn từ sau lưng cũng ra dáng một con người, thế nhưng khuôn mặt của anh ta có thể dọa chết người."

"Hồi nhỏ anh ta đốt pháo, bị nổ trúng mặt, lúc đó không được chữa trị kịp thời. Mẹ anh ta theo đạo Thiên Chúa, lấy một ít 'nước thánh' từ nhà thờ về bôi lên mặt cho anh ta, một ngày cầu nguyện sáng, cầu nguyện tối, sau đó mặt càng thêm lở loét, chảy mủ rồi để lại sẹo."

"Vì vậy, đã hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi mà anh ta vẫn không thể nào cưới được vợ."

"Họ nhốt tôi một thời gian, sau đó phát hiện tôi dường như không có hành vi gì quá khích, cũng không có ý định bỏ trốn, nên đã hoàn toàn thả lỏng cảnh giác."

"Để không bị người khác nghi ngờ, họ nói với dân trong làng rằng tôi là đứa con gái mà họ sinh ra mười mấy năm trước để trốn kế hoạch hóa gia đình, bây giờ tìm về nuôi. Nhưng lúc làm hộ khẩu lại không thể đường đường chính chính nói lý do, nên đành lấy danh nghĩa là nhận con nuôi."

"Để che mắt thiên hạ, họ tuyên bố với bên ngoài rằng vì muốn bù đắp cho tôi, nên sẽ gửi tôi lên thành phố ăn học."

"Thế là, họ bán ruộng đất trong nhà và cả một mảnh rừng trúc đã thầu, mua một căn nhà ở trên huyện."

"Tôi cũng rất có chí khí, tuy không được giáo dục bài bản, nhưng những kiến thức sách vở đó so với những trải nghiệm sinh tồn ngoài xã hội của tôi mà nói, thì quá đỗi đơn giản."

"Khi mới nhập học, rất khó để hòa nhập với cuộc sống trường lớp, nhưng tôi đã nhanh chóng thích nghi được. Hơn nữa có lẽ vì đã trải qua quá nhiều chuyện, nên dù là khả năng lĩnh hội hay khả năng ứng biến, đều mạnh hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều."

"Bắt đầu từ kỳ thi cuối kỳ năm lớp 7, thành tích học tập của tôi luôn đứng đầu bảng."

"Vốn dĩ nhà họ Tô chỉ định để tôi học hết chương trình giáo dục bắt buộc 9 năm. Dù sao thì, lúc đó Tô Ất Dương cũng đã ba mươi tuổi rồi, họ nghĩ chúng tôi không cần đăng ký kết hôn, động phòng sinh con mới là việc hệ trọng."

"Chỉ tiếc là, không lâu sau khi cha mẹ Tô Ất Dương nhận nuôi tôi thì đã lần lượt qua đời."

"Tô Ất Dương bận rộn kiếm sống, vẫn chưa màng đến chuyện đó."

"Nhưng chúng tôi đã thỏa thuận xong, anh ta chu cấp cho tôi học hết cấp ba, tôi sẽ gả cho anh ta làm vợ, sinh con cho anh ta."

"Ai mà ngờ được tôi lại thi đại học tốt như vậy chứ?"

"Tôi cảm thấy mình có tương lai, tôi không muốn sống kiểu cuộc sống đó nữa."

"Nhưng cách duy nhất để tôi thoát khỏi anh ta, chính là giết anh ta."

15

Khi viên cảnh sát nghe tôi kể lại tất cả những điều này, anh ấy vẫn bình tĩnh, không hề vì trải nghiệm bi thảm của tôi mà tỏ ra chút lòng thương hại nào.

Ngược lại là viên cảnh sát ghi biên bản, đã mấy lần dừng bút, dường như không thể ghi tiếp được nữa.

Viên cảnh sát thẩm vấn giơ tập tài liệu đó lên hỏi: "Vậy, trong những lời cô vừa nói, những điều nào mâu thuẫn với tài liệu trong tập hồ sơ này?"

Tôi dừng lại một chút, thật sự khâm phục khả năng kiềm chế của anh ấy.

Anh ấy vậy mà có thể nhịn được việc không mở tập tài liệu đó ra.

"Sau khi Tô Ất Dương bị tai nạn xe vào bệnh viện, tôi đã cố ý lấy cớ đi vay tiền, bỏ lỡ thời gian cứu chữa tốt nhất của anh ta. Đương nhiên, tôi cũng không chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa bệnh cho anh ta."

"Tôi bảo lưu kết quả học tập là vì sau khi giết người, tôi không thể đối mặt với chính mình, càng chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một cuộc sống mới."

"Đi làm nhân viên giao hàng, không phải là để trả nợ, mà chỉ là muốn có một giai đoạn đệm."

"Tôi cũng rất lo lắng cái chết của Tô Ất Dương sẽ bị cảnh sát phát hiện, không dám dễ dàng ổn định cuộc sống, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng để chạy trốn."

"Nhưng tôi đã gặp Phương Húc, tôi bị câu chuyện của anh ta làm cho cảm động."

"Tôi muốn giúp đỡ anh ta."

"Vì vậy, tôi cùng anh ta chịu khổ, kiếm tiền, thay anh ta trả nợ. Tôi cùng anh ta vượt qua quãng thời gian vô cùng vất vả và ngột ngạt đó, cũng cố gắng để bản thân từng bước một đi từ bóng tối ra ánh sáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!