Khó nhất là vấn đề về quê ăn Tết. Lần nào tôi cũng nói với gia đình cậu ta là tranh thủ nghỉ đông kiếm thêm ít tiền, cũng không ai nghi ngờ!
Thỉnh thoảng ngoi lên trong nhóm gia đình, đăng một tin trên vòng bạn bè, căn bản là không ai thèm hỏi đến.
Hà Vũ!
Anh ta là dân văn phòng, lâu ngày không đi làm, công ty chắc chắn sẽ tìm cách liên lạc với anh ta.
Thế là, tôi dùng điện thoại của anh ta làm ầm ĩ một trận trong nhóm chat công ty, mắng mấy vị lãnh đạo như tát nước, phanh phui hết mấy "phốt" mà anh ta biết lên nhóm, làm lãnh đạo tức đến mức phải giải tán nhóm ngay lập tức.
Hai bên ngầm thỏa thuận một khoản tiền bồi thường, từ đó anh ta và công ty không bao giờ qua lại với nhau nữa, cũng sẽ không ai nghi ngờ.
Đến Tết, tôi gửi cho bố mẹ anh ta 20.000 tệ tiền tiêu Tết, rồi nói với họ rằng ngày thường đi làm mệt quá, tranh thủ đợt nghỉ Tết dài ngày tìm chỗ nào đó đi du lịch.
Gần hai năm trời, cũng không có ai nghi ngờ.
Khó xử lý hơn một chút là Trần Hướng Nam, một "mamaboy", ngày nào cũng phải báo cáo tình hình cho mẹ.
Huống hồ, anh ta lại là người bản địa, buổi tối đều về nhà ngủ.
Hết cách rồi, tôi đành phải để anh ta viết một lá thư cho mẹ, nói rằng anh ta vì thất tình mà quá đau khổ, và cũng vì thế mà cảm nhận được sự kiểm soát của mẹ quá mãnh liệt.
Anh ta muốn trốn thoát, hy vọng mẹ có thể cho anh ta cơ hội này, để anh ta thử học cách tự lập.
Thời gian đầu, ngày nào tôi cũng báo bình an cho mẹ anh ta.
Sau đó, dần dần ba ngày báo một lần.
Rồi sau nữa, một tuần báo một lần.
Cuối cùng, một tháng tôi báo cáo tình hình gần đây một lần, nói với mẹ anh ta, rằng anh ta đã tìm được việc ở thành phố khác. Một mặt cảm nhận được sự tự do khi không bị quản thúc, mặt khác, lại nhớ nhung sự thu vén mọi bề của mẹ, "tô hồng" tất cả những hành vi của mẹ anh ta thành tình yêu thương vĩ đại của người mẹ, chứ không phải là lời nguyền kiểm soát.
Đến Tết, tôi còn đặc biệt gửi hồng bao chúc Tết mẹ anh ta. Mẹ anh ta thấy vậy vô cùng an lòng, con trai cuối cùng cũng đã trưởng thành, hiểu chuyện, vừa có thể tự lập, lại vừa hiểu và tôn trọng nỗi khổ tâm của cha mẹ.
Ngay cả khi Tết không về nhà, bà ta cũng đều cho rằng đó là biểu hiện của sự trưởng thành, chín chắn của con trai mình.
Khó giải quyết hơn nữa là Triệu Nghiêm.
Dù sao thì, anh ta phải kiếm tiền nuôi gia đình, vợ con ở nhà đang chờ tiền của anh ta để sống.
Anh ta chết rồi, cũng không còn thu nhập nữa, mật khẩu thẻ ngân hàng tôi cũng không biết, tôi lấy đâu ra tiền mà chuyển về cho vợ anh ta.
Tôi chỉ đành bơ đi.
Vợ anh ta hở ra là gửi tin nhắn thoại 60 giây chửi bới, nghe mà phát bực.
Sau đó, vợ anh ta còn nhờ cả bố mẹ, bạn bè thân thích "kh*ng b*" trên WeChat.
Bấy giờ tôi mới chọn một người anh họ của anh ta để trả lời: "Đàn ông ra ngoài kiếm tiền ai mà không vất vả? Tết có tiền về là được rồi, ngày thường quản nhiều thế làm gì?"
Rồi sau nữa, tôi cặp với Lục Hoắc Dương. Anh ta ít có thời gian ở bên tôi, nhưng lại cho tôi nhiều tiền.
Tôi chuyển một lần 50.000 cho vợ anh ta, thế giới lập tức yên tĩnh.
Quả nhiên, tiền là một thứ tốt.
Một mình tôi dùng nhiều điện thoại như vậy, lẽ nào tôi lại không biết các thao tác trên điện thoại có thể bị ghi lại?
Tôi có thể để điện thoại ở cùng một chỗ sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!