Tôi tâm cơ tính toán, chỉ cầu được sống một cách đường đường chính chính trên thế giới này.
Tôi nỗ lực để bản thân bước ra khỏi bóng tối, tôi hết lần này đến lần khác tự thôi miên mình, rằng thế giới này là tươi sáng, thế giới này là ấm áp. Tôi tìm mọi cách để khiến mình được sống trong ánh sáng.
Nhưng lại luôn không thể được như ý nguyện.
37
Phương Húc nói: "Học đại học? Mày điên à? Việc mày phải làm bây giờ là theo tao về quê kết hôn sinh con. Một con sâu bò lết trên đất, mà cũng mơ mộng phá kén thành bướm à? Mày xứng sao?"
Vương Thần nói: "Mày yêu tao là vì cái gì? Là vì mày cô đơn, vì mày lạnh lẽo! Mày lớn hơn tao nhiều như vậy, chẳng lẽ không nên cam chịu, mặc tao đánh, mặc tao mắng hay sao?"
Hà Vũ nói: "Cả con người mày đều là của tao, tao lục lọi đồ của mày thì có gì mà không được? Nhớ kỹ, là mày nợ tao, đồ đàn bà hư hỏng."
Trần Hướng Nam nói: "Tao tìm mày chẳng phải vì mày có thể chăm sóc mẹ tao sao? Mày cứ nghe lời bà ấy là được rồi, bà ấy cũng có ăn thịt mày đâu."
Triệu Nghiêm nói: "Anh trai mày nói với tao rồi, mày chính là con dâu nuôi từ bé của nhà nó. Mày đã 'ngủ' được với nó, tại sao lại không thể với tao? Tao biết tỏng bí mật nhỏ của mày đấy nhé!"
Thẩm Nho Bình nói: "Luận văn của cô không đứng tên tôi thì đứng tên ai? Cô ở bên tôi là vì cái gì? Chẳng phải là vì cái này sao, nếu không thì cô mê tôi già, hay là mê tôi tính tình tệ à?"
Lục Hoắc Dương nói: "Tôi cho cô nhiều tiền như vậy, cô lại đi nói chuyện bình đẳng, nói chuyện tự do với tôi? Tôi thích huấn luyện chó, nhưng không có nghĩa là tôi thích loại chó nhe nanh giơ vuốt."
Rõ ràng lúc mới gặp đều là những điều tốt đẹp, tại sao đi một quãng đường, mọi thứ lại thay đổi?
Rõ ràng ban đầu họ đều là ánh sáng rực rỡ và ấm áp mà tôi muốn nắm lấy, tại sao đến cuối cùng lại biến thành lời nguyền muốn cầm tù tôi?
Tôi chỉ muốn có một gia đình bình thường, sống một cuộc đời bình dị, tại sao lại khó khăn đến thế?
"Tô Mạt Ngữ!"
Trong lúc tầm nhìn mơ màng, tôi nghe thấy giọng nói của Trần Văn Thanh, anh ấy đứng trong một vầng sáng trắng, dường như đang vươn tay về phía tôi, dường như muốn đỡ tôi dậy.
"Bọn buôn người, sớm muộn gì cũng sẽ bị tử hình."
"Cô tin tôi đi!"
Có lẽ vậy!
Nhưng tôi đã không còn cần thế giới này nữa rồi.
Không phải thế giới này vứt bỏ tôi.
Mà là tôi không cần thế giới này nữa.
Ngoại truyện: Nguyện cho thiên hạ không còn nạn bắt cóc trẻ em.
Tôi là Lâm Văn Thanh.
Chuyện bị vu khống dụ cung đã đả kích tôi rất lớn.
Tôi xin chuyển khỏi đội trọng án, trở thành một cảnh sát chuyên truy bắt tội phạm buôn người.
Cấp trên không muốn cho tôi đi, nói: "Tô Mạt Ngữ chỉ là một kẻ chơi đùa nhân gian, một nữ lừa đảo xem đàn ông là con mồi, chơi chán rồi thì giết. Cái hố trời lớn như vậy, nếu không phải đám bạn du lịch vô tình phát hiện, không biết còn phải chôn xác bao nhiêu gã đàn ông nữa."
"Cậu đừng để lời nói của cô ta ảnh hưởng, những lời cô ta nói ra căn bản là không thể kiểm chứng. Cái gì mà bị bọn buôn người bắt cóc, đều chẳng qua là do cô ta bịa đặt để lấy lòng thương hại của cậu thôi."
Có lẽ vậy!
Nhưng tôi muốn tin rằng, phần đó là sự thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!