Chương 13: (Vô Đề)

"Sớm biết như vậy, tôi đã nên báo cảnh sát. Coi như những người khác mất tích tôi không báo cảnh sát, thì cậu ta biến mất, tôi cũng nên báo cảnh sát. Cậu ta chỉ là một sinh viên đại học, còn chưa bước chân vào xã hội. Tôi không nên vì yêu mà sinh hận, để cậu ta chết một cách thầm lặng như vậy."

32

Tiếp theo, màn kịch chính mới đến.

Trợ lý của Lục Hoắc Dương, Phó An, đã chủ động ra thừa nhận rằng chính anh ta đã sử dụng điện thoại của Lục Hoắc Dương sau khi anh ta biến mất.

Anh ta nói: "Tôi là người Lục tổng tin tưởng nhất. Tôi tham gia vào cả công việc và cuộc sống riêng tư của anh ấy. Anh ấy đúng là muốn dùng cách ra nước ngoài để thoát khỏi sự đeo bám của cô Tô, nhưng anh ấy cũng không muốn dây dưa với cô Từ. Vì vậy, trước khi ra nước ngoài, anh ấy đã giao điện thoại cho tôi, anh ấy cho tôi cái quyền đó."

"Hơn nữa, ngày hôm đó, chính tôi đã mua vé máy bay cho Lục tổng, anh ấy thật sự đã ra nước ngoài."

"Chỉ là, sau đó, đột nhiên có tin Lục tổng bị hại, tôi không dám nói ra sự thật, tôi sợ rước họa vào thân."

Từ đó, vụ án càng lúc càng trở nên rối rắm, khó lường.

Còn về những gì tôi nói như phóng hỏa đốt chết bọn buôn người, hay thiết kế mưu hại Tô Ất Dương, lại càng khó tìm được bằng chứng.

Tôi chỉ cần giải thích rằng: "Tôi quá sợ hãi, mọi bằng chứng đều chĩa vào tôi. Tôi sợ rằng nếu tôi cứ khăng khăng không nhận, tội sẽ càng nặng hơn, cho nên..."

"Tôi biết tôi đã sai, nhưng tôi thật sự không giết người, xin quan tòa minh xét."

Điểm quan trọng nhất, pháp y xác định thời gian Lục Hoắc Dương bị hại là một tuần trước Tết Nguyên đán. Nhưng trong tuần đó, vì bị sảy thai nên tôi đã ở suốt tại một phòng khám nhỏ ở thành phố bên cạnh Giang Thành để nghỉ dưỡng. Tôi căn bản không có thời gian để giết người.

Thế là, tôi lật lại tất cả những tội mà tôi đã nhận.

Đến lúc này, cảnh sát mới biết việc gặp phải một nghi phạm xảo quyệt thì khó nhằn đến mức nào.

33

Người tiếp nhận điều tra đã lật lại toàn bộ vụ án để điều tra lại từ đầu.

Họ vẫn khoanh vùng tôi là nghi phạm lớn nhất, nhưng chuỗi bằng chứng luôn không thể kết nối được.

Phía Lâm Văn Thanh lại càng "có trăm miệng cũng không thể cãi", bởi vì anh ấy đúng là đã ở trước tòa, nhấn mạnh vào động cơ giết người của tôi và hành vi từ bỏ bỏ trốn để cứu cảnh sát, nhằm mục đích khiến tòa án tuyên án nhẹ hơn.

Vất vả điều tra lâu như vậy, thậm chí suýt nữa thì mất cả mạng, vậy mà lại nhận được một kết quả như thế này.

Tôi cũng thấy lạnh lòng thay cho anh ấy.

Nửa tháng nữa trôi qua, cảnh sát vẫn không tìm thấy bằng chứng mới. Lúc này, tôi bắt đầu mời luật sư, tôi muốn được tại ngoại.

Cảnh sát lấy lý do tôi gây rối trật tự thi hành án, cản trở công vụ để tiếp tục tạm giam tôi. Nhưng đây không phải là kế lâu dài, chỉ cần không tìm thấy bằng chứng mới, đến ngày là họ phải thả tôi ra.

Ngay cả khi trên đầu tôi có khắc ba chữ "Kẻ giết người", họ cũng không thể làm gì được tôi.

Ngày tôi được thả ra khỏi trại tạm giam, tôi đã gặp Lâm Văn Thanh.

Theo lý mà nói, anh ấy bây giờ không thể gặp tôi, dù sao thì chuyện anh ấy dụ cung vẫn chưa được điều tra rõ ràng.

Tôi cười nói: "Cảnh sát cũng không tuân thủ pháp luật nữa à? Anh gặp tôi bây giờ, thì có lợi ích gì cho anh?"

"Tại sao?" Lâm Văn Thanh hỏi.

Anh ấy đương nhiên sẽ không hiểu, nhận tội thì nhận tội, không nhận tội thì không nhận tội, sao lại còn bày ra trò vu khống cảnh sát ngay tại tòa án chứ?

"Tại sao lại lật cung trước tòa? Tại sao lại vu khống anh?" Tôi hỏi, "Anh muốn hỏi tôi hai câu này sao?"

"Tôi không có câu trả lời cho anh." Tôi nhìn anh ấy cười nói, "Nhưng mà, anh có thể tự hỏi chính mình, anh bắt đầu tin những lời tôi nói từ khi nào? Bị những lời tôi nói ảnh hưởng đến phán đoán từ khi nào? Và bắt đầu có lòng thương hại đối với tôi từ khi nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!