Chương 1: (Vô Đề)

Tôi là một kẻ lụy tình, không thể sống thiếu đàn ông.

Thế nên, tôi cứ tìm mãi, tìm mãi.

Sau đó, cảnh sát đã bắt tôi.

Bởi vì họ phát hiện ra một hố chôn xác khổng lồ, bên trong đều là thi thể bạn trai cũ của tôi.

1

"Oan uổng quá..." Tôi gào khóc thảm thiết trong phòng thẩm vấn, "Tôi yêu họ biết bao nhiêu…"

"Giám đốc Lục!"

"Giáo sư Thẩm!"

"Anh Triệu!"

"Hướng Nam!"

"A Vũ!"

"Tiểu Thần!"

"Phương Húc!"

...

Tôi nhìn một xấp ảnh lớn mà cảnh sát đưa qua, v**t v* từng tấm một, gọi những cái tên thân mật mà tôi dành cho họ.

Nếu trên ảnh không phải là thi thể đã thối rữa của họ, tôi thật sự sẽ hôn lên đó, dù sao thì, tôi đã từng yêu mỗi người bọn họ đến nhường nào.

Nghe nói có một nhóm bạn đi du lịch bị lạc đường, vô tình đi sâu vào trong rừng rậm. Có người bị trượt chân ngã xuống cái hố lớn đó, tay vừa chạm, chân vừa đá, thấy chỗ này cũng không ổn, chỗ kia cũng chẳng xong. Người đó phóng tầm mắt nhìn ra, tiếng hét chói tai như heo bị chọc tiết lập tức vang thấu trời xanh.

Khi đó, nơi tầm mắt chạm tới, không phải tay thối thì cũng là chân rữa, nhìn sang trái là một cái đầu, nhìn sang phải cũng là một cái đầu, hai tay khó khăn lắm mới nắm được thứ gì đó để chống đỡ bò dậy, ngẩng đầu lên vẫn là một cái đầu.

Người trong cuộc chắc thà bị ngã chết còn hơn là mở mắt ra nhìn thấy những thứ ma quỷ này.

Họ lập tức báo cảnh sát, cảnh sát vừa đến, trời ơi, đã đưa ra khỏi hố đó 7 thi thể nam.

Có những thi thể đã thối rữa thành xương trắng, còn một số thi thể vẫn giữ được hình người.

Bác sĩ pháp y sau khi kiểm tra đã kết luận, trong 7 người đàn ông này, người bị hại sớm nhất có lẽ là vào dịp Tết Nguyên đán ba năm trước, còn người bị hại muộn nhất hẳn là một tháng trước.

Bởi vì khuôn mặt của thi thể cuối cùng vẫn còn tương đối nguyên vẹn, cảnh sát lập tức lấy ảnh của anh ta để đối chiếu, chưa đầy hai tiếng đã tìm ra thông tin của người chết.

Dù sao thì, là một trong "Giang Thành tứ công tử" nổi tiếng, Lục Hoắc Dương cũng có chút danh tiếng.

Lục Hoắc Dương là một tổng tài bá đạo điển hình, có tiền, có sắc, có năng lực, bá đạo lạnh lùng, nói anh ta bị người ta mưu sát còn khó tin hơn là nói anh ta hủy diệt Trái Đất.

Vì vậy, ngay cả khi người nhà tận mắt nhìn thấy thi thể, họ cũng không muốn tin rằng anh ta đã chết.

Vị hôn thê của anh ta, cô Từ, càng lắc đầu liên tục nói: "Không, không phải, Hoắc Dương tâm trạng không tốt, ra nước ngoài giải khuây rồi. Hôm qua anh ấy còn nhắn tin cho tôi nói tâm trạng đã ổn hơn nhiều rồi, sắp về nước để tổ chức hôn lễ với tôi, sao anh ấy có thể chết được chứ?"

Sau khi cảnh sát điều tra sâu hơn, họ phát hiện Lục Hoắc Dương và vị hôn thê của anh ta thực chất là liên hôn thương mại, hai người tuy quen biết nhiều năm nhưng không có bao nhiêu tình cảm nam nữ.

Người phụ nữ thực sự được giám đốc Lục "kim ốc tàng kiều" chính là tôi

- Tô Mạt Ngữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!