Ta vốn là nữ nhi nổi danh khắp thành Cẩm Châu.
Nổi danh chẳng phải bởi dung mạo khuynh thành, lại càng không phải vì tài hoa xuất chúng.
Chỉ là năm ấy, nhà họ Triệu đến cầu thân, ta bỗng hứng chí biểu diễn một bài quyền côn cho vui.
Nào ngờ sơ ý một chút, cây thiết côn nặng tới hơn trăm cân trong tay ta văng ra, bay thẳng về phía trước, trúng ngay n.g.ự. c Triệu Toàn Lễ – người dẫn đầu đoàn nhà trai.
Nghe đâu hắn bị gãy hai chiếc xương sườn, phải nằm liệt giường suốt ba tháng mới gắng gượng hồi phục.
Từ ấy về sau, hễ người nhà họ Triệu bước chân ra khỏi cửa, thể nào cũng quay đầu mắng ta vài câu.
Danh tiếng của ta trong thành Cẩm Châu cũng theo đó mà đổi dần, từ
"con gái nhà Lưu thợ rèn có sức lực phi phàm" thành
"con hổ cái nhà họ Lưu, một quyền đánh c.h.ế. t người".
Phụ mẫu ta vì thế mà tóc bạc thêm mấy sợi, lo sợ danh tiết ta bị hủy hoại, cả đời không gả đi đâu được.
Nào ngờ hôm sau, công tử lớn nhà họ Giang vừa lo tang sự xong, đã đích thân dẫn bà mối đến cửa cầu thân.
Giang Tuân Chu vừa trông thấy ta liền nắm c.h.ặ. t t.a. y ta không buông, đôi mắt ngấn lệ, cảm động tiến lại gần:
"Lưu cô nương, ta… ta thật lòng yêu thích kiểu nữ tử như nàng – một vị… một vị mỹ nhân dũng mãnh như hổ vậy đó!"
"Nghe nói nàng ta chỉ cần một quyền đã đánh cho Triệu Tú tài bất tỉnh, nằm liệt giường suốt ba tháng!"
"Phải rồi, chẳng phải ai khác ngoài nàng ta!"
"Ôi chao, nhà họ Lưu thật đúng là bất hạnh! Ngươi nói xem, Lưu thợ rèn cùng thê tử hiền lành biết bao, sao lại sinh ra một nữ nhi như vậy chứ!"
Ta dừng bước, lạnh lùng vung cây thiết côn nặng hơn một trăm bảy mươi cân trên vai, đột ngột nện mạnh xuống đất.
Đoàng! – một tiếng vang như sấm dội, khiến cả con phố im bặt.
Mấy lão già vừa thì thào sau lưng ta lập tức tròn mắt, nhìn cây thiết côn to hơn cả bắp tay trong tay ta, ai nấy đồng loạt run lên một cái, vội vã quay mặt sang chỗ khác, chẳng ai dám nhìn thêm lần nữa.
Ta hừ lạnh một tiếng, nhấc côn lên vai, nghênh ngang đi tiếp.
Mấy lão già ăn no rửng mỡ này, đúng là càng ngày càng nói bậy.
Cứ như thể chính mắt họ trông thấy vậy!
Nói là ta dùng nắm đ.ấ. m đánh cho Triệu Toàn Lễ ngất xỉu ư?
Rõ ràng là bị cây thiết côn này của ta quật trúng!
Chỉ là gãy hai cái xương sườn thôi mà.
Cái tên họ Triệu đúng là nhỏ mọn hết chỗ nói, chuyện vặt vãnh thì rêu rao khắp nơi, còn cái việc hắn lừa gạt tiểu cô nương để cướp tiền, suýt nữa hại luôn cả mạng người ta thì lại giấu biệt không dám hé răng!
Đến giờ thanh danh của ta đã bị truyền thành cái dạng gì rồi?
Chẳng mấy mà thành Võ Tòng đả hổ mất thôi!
Tên họ Triệu kia!
Lần sau gặp lại, ta nhất định phải tặng hắn thêm một côn nữa mới hả giận!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!