Lãnh Nghị cúi đầu nhìn mái tóc đen nhánh của Lâm Y, đôi môi mỏng nhẹ nhàng đáp xuống mái tóc mềm mại như tơ kia, một mùi thơm dìu dịu ngan ngát thẩm thấu vào từng hô hấp của hắn. Cằm Lãnh Nghị cọ cọ sợi tóc mềm mại của cô ...
Lãnh Nghị nhắm mắt lại rồi lại khẽ khàng mở ra, ánh mắt càng lúc càng thâm trầm dõi về phía chân trời mờ mịt xa xa ngoài cửa sổ, lúc này hắn không dám cưỡng ép, chỉ nhẹ nhàng hỏi: 'Lâm Y, em muốn ở bên tôi không?'
Thân hình mảnh khảnh trong lòng hắn run rẩy một cách rõ ràng, hàng mi dài của Lâm Y chớp động, từ ngực hắn ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt tuấn mỹ lãnh liệt đang phủ phía trên mình, gương mặt kia, hoàn mỹ như vậy, lại tràn ngập sự nam tính và kiên nghị.
Một cảm giác thẹn thùng khó có thể mở miệng nảy lên trong lòng, Lâm Y hoảng loạn muốn tránh khỏi vòng tay hắn, nhưng bó tay, phí công vô ích, đôi cánh tay kia như được làm bằng sắt vậy, không lay chuyển được chút nào, Lâm Y chỉ đành thì thào: 'Không, không được ... tôi ... tôi nói rồi ...' Lâm Y rũ mắt không dám nhìn Lãnh Nghị.
Lãnh Nghị cúi nhìn cô gái sắc mặt đang bắt đầu tái nhợt trong lòng, hắn biết cô đang nghĩ gì, không còn là xử nữ chuyện này vẫn luôn ép cô đến không thở nổi, lòng Lãnh Nghị ẩn ẩn có chút đau xót, hắn ôn nhu nói: 'Tôi biết, lần trước em đã nói với tôi ... Tôi không để ý ...'
Lâm Y nhìn Lãnh Nghị bằng ánh mắt không thể tin, người đàn ông như hắn sẽ không để ý những chuyện đó sao? Nếu hắn chỉ muốn chơi đùa nên mới an ủi cô như vậy, cô rất để ý! Nếu là hắn thật tâm yêu cô cho nên an ủi cô như vậy, vậy thì cô sẽ càng để ý ...
'Nhưng là tôi để ý!' Lâm Y rốt cuộc thốt ra lời! Cô hơi tránh khỏi đôi tay hắn, muốn thoát từ trong lòng hắn ra mà đứng dậy nhưng đôi tay kia vẫn dừng lại nơi thắt lưng mảnh khảnh của cô, giữ cho cô ngồi trên đùi hắn.
Ánh mắt sắc bén mà thâm trầm của Lãnh Nghị nhìn Lâm Y đang có chút kích động: 'Lâm Y, bình tĩnh một chút. Em không thể cứ sống mãi như vậy ...'
Lâm Y thoáng bình định cảm xúc của chính mình, hít sâu một hơi, thật lâu mới bình tĩnh nói: 'Lãnh Nghị, chúng ta là người của hai thế giới ... Tôi sẽ không trở thành món đồ chơi của đám nhà giàu các người!'
Lãnh Nghị thoáng nheo mắt lại, nhìn thật kỹ cô gái trước mặt, một lúc lâu sau mới ôn nhu hỏi: 'Em xác định là tôi đang chơi đùa với em sao?'
Lâm Y cúi đầu, rũ mắt, không hé một lời. Cô cảm thấy cảm giác của Lãnh Nghị chỉ là nhất thời ham mới mẻ, giọng có chút ấm ách: 'Anh chỉ là thích tôi, không phải yêu, rồi cũng có một ngày anh sẽ chán ... Tôi không muốn có một ngày như vậy! Tôi chỉ muốn lưu lại cho anh một ấn tượng tốt đẹp!'
Ánh mắt thâm toại của Lãnh Nghị nhìn chằm chằm Lâm Y, hai tay dùng sức, đem cô gái kéo về trước ngực, trói chặt, giọng hắn phất qua bên tai cô: 'Tôi không cần ấn tượng tốt đẹp gì mà em nói đó, cũng không quản cái gì người của hai thế giới, thích hợp hay không, chỉ cần tôi cảm giác được là được!
Đáy mắt đen láy của Lâm Y trong khoảnh khắc trống rống, nơi trái tim cũng cảm thấy trống vắng, có chút không đành lòng. Cánh cửa tình yêu ở nửa năm trước, khi Cao Lăng biến mất không chút tăm tích đã đóng chặt lại, hiện giờ, có thể mở ra lại sao?
'Lâm Y ...' Lãnh Nghị thoáng cúi đầu, nhìn cô gái trong lòng, nhẹ giọng gọi.
'Cho tôi thời gian ...' Lâm Y tỉnh táo lại, cô thì thào, tránh thoát khỏi vòng tay của Lãnh Nghị, đứng dậy, xoay người nhìn về phía cửa sổ.
Lãnh Nghị nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của cô, mày hơi nhíu lại. Một lúc lâu sau hắn mới chậm rãi lấy ra di dộng, mở máy rồi đứng dậy.
Bước đến bên cạnh cô gái, Lãnh Nghị xoay cô lại để cô đối mặt với mình, hắn cúi đầu nhìn xuống nàng. Lâm Y không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, cô thoáng né tránh. Hắn nhìn một lúc, chợt cúi đầu đặt lên vầng tráng trắng bóng của cô một nụ hôn, ngay lúc Lâm Y còn đang ngây người, giọng nói từ tính của Lãnh Nghị đã vang lên, kiên định mà bá đạo: 'Tôi cho em hai ngày để suy nghĩ!
Chờ hồi âm của em!'
Sau đó thân hình cao lớn xoay người đi về phía ửa phòng, theo một tiếng "phanh", cửa đóng lại, bóng dáng cao ngất nhanh chóng biến mất.
Dưới lầu, nhóm vệ sĩ áo ẩn thân trong bóng đêm vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của Lãnh Nghị trong đêm tối, bọn họ nhanh chóng chạy trước ra xem, mở cửa sau của chiếc Rolls
-Royce, thân hình cao lớn của Lãnh Nghị nhanh chóng biến mất trong xe, xe vun vút lao đi trong đêm ...
Ngồi tựa vào lưng ghế da rộng rãi của chiếc xe, ánh mắt Lãnh Nghị nhìn về một nơi vô định, mãi cho đến khi có tiếng chuông điện thoại vang lên. Lấy điện thoại ra, nhìn cái tên trên màn hình, sóng mắt khẽ xao động, trầm tư một giây rồi ấn nút. Đầu bên kia giọng nói thân thiết của mẹ hắn Lý Uyển từ Paris xa xôi vọng đến: 'Nghị, con khỏe không? Đêm nay sao lại cứ tắt máy mãi thế?'
'Mẹ, không có sao ... Có một cuộc họp quan trọng!'
'Nghị, về nước đã hơn nửa năm con vẫn chưa tìm được người thích hợp ... Nếu như vậy, mẹ mong rằng chuyện của con với Từ Giai sớm quyết định đi. Hoàn cảnh nhà chúng ta con rất rõ ràng mà ... Ý của bà nội con cũng là như vậy!'
'Con biết rồi!' Lãnh Nghị khẽ nhíu mày.
'Con biết là tốt rồi ... Hay là mẹ để Từ Giai trở về một chuyến?'
'Không cần đâu. Con sẽ xử lý nhanh thôi ...'
'...'
Ngắt điện thoại, mày Lãnh Nghị nhíu chặt lại.
Một đêm này Lâm Y cũng trằn trọc không yên ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!