Lâm Y có chút khẩn trương, cô che dấu tâm trạng bằng cách hướng ánh mắt quan sát chung quanh, căn phòng rộng rãi này bố trí thật xa hoa nhưng không có ai khác, ngay cả nhân viên phục vụ cũng không có. Nơi chiếc bàn trà lớn trước sofa có đặt mấy cái ly và mấy bình rượu, rõ ràng là đã có người ngồi đây uống rượu, vừa mới rời đi không lâu.
'Cô đang nhìn gì vậy?' Sự khẩn trương của cô gái khiến người đàn ông hơi nhếch môi.
'Anh ... tìm tôi có chuyện gì?' Lâm Y lúc này mới thu hồi tầm mắt, lên tiếng, nhưng người vẫn như cũ đứng ở nơi cửa phòng.
Ánh mắt Lãnh Nghị quét qua mấy bình rượu trên bàn trà, nhàn nhạt nói: 'Không có người pha chế rượu ... kêu cô đến đây điều rượu!'
'...' Phản ứng đầu tiên của Lâm Y là kinh ngạc sau đó là phẫn nộ, 'Anh ... anh không biết gọi nhân viên phục vụ đến pha chế sao? Nơi đây có nhiều cô gái như vậy, anh tùy tiện cho họ tiền, người ta liền đến. Ừm, đừng nói là pha chế rượu, anh muốn làm gì mà chả được! Có cần bắt cóc tôi từ trên giường chạy một quãng xa đến đây không chứ?'
Khóe môi Lãnh Nghị cân lên một nụ cười ái muội: 'Vậy cô cho rằng, tôi gọi cô đến đây làm gì? Muộn thế này chắc sẽ không gọi cô đến làm việc đúng không?'
'Anh ...' Lâm Y nhất thời không biết nói sao, mặt lại không chí khí đỏ lên.
'Qua đây!' Lãnh Nghị lại bắt đầu giở giọng ra lệnh, 'Pha rượu!'
'Tôi không biết!' Lâm Y xẵng giọng.
'Tôi dạy cô!' Giọng hắn càng cứng rắn hơn.
Lâm Y nhắm mắt, thở dài một tiếng, thôi được, tôi đầu hàng! Cô bước chậm rì rì qua đó, đến trước bàn trà quỳ xuống, đôi mắt đen láy nhìn Lãnh Nghị.
'Cách tôi xa như vậy tôi dạy cô thế nào được? Đến bên cạnh tôi này!' Lãnh Nghị nhíu mày.
Lâm Y trừng mắt nhìn người đàn ông tuấn mĩ đầy sức quyến rũ kia, dù sao cũng đấu không lại hắn, cô chịu phép nhích lại gần, đến bên cạnh hắn, ngồi xếp bằng trên tấm thảm dày trải sàn.
'Rượu, đồ uống, đá, mang sang đây!' Lãnh Nghị ra lệnh, 'Trước tiên đổ một phần ba whisky vào chiếc ly này ...'
Lãnh Nghị vẫn như cũ lười lĩnh dựa vào sofa, nhìn Lâm Y đang bận rộn pha chế ở bên cạnh, môi hắn nhẹ câu lên một ý cười. Hắn rất vừa lòng loại trạng thái này, tựa hồ đây đối với hắn là một loại hưởng thụ.
'Xong rồi! Của anh đây!' Lâm Y xoay người lại đặt ly rượu trước mặt người đàn ông đang ngồi nơi sofa.
Lãnh Nghị đón lấy ly rượu, đưa lên miệng nhấp một ngụm rồi chau mày: 'Rượu ít quá, không ngon!'
'Là anh dạy mà, thế nào lại không ngon?' Lâm Y không ngục nói, 'Bằng không anh tự mình pha chế thử xem!'
'Được được, tùy cô muốn pha thế nào cũng được ...' Lãnh Nghị khó có lúc thuận theo người khác thế này.
'Anh muốn pha mấy ly? Tôi pha hết một lần rồi để ở đây cho anh ... Giờ muộn lắm rồi tôi phải vể trước, ngày mai tôi còn có tiết dạy!' Lâm Y vừa pha rượu vừa hỏi.
Mắt Lãnh Nghị chợt lóe lên, đôi ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, không nói tiếng nào. Thật lâu sau thấy hắn không có phản ứng, Lâm Y quay đầu lại nhìn Lãnh Nghị vừa hay bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn cô, tim Lâm Y đập thình thịch, cô vội xoay đầu lại, một lúc lâu sau mới nói: 'Tôi pha hết chai rượu này rồi thì tôi về trước!'
Trong phòng bỗng thật yên tĩnh, Lâm Y rất nhanh đã pha hết bình rượu sau đó cô đứng dậy đi đến trước sofa, cầm lấy túi xách vừa nãy ném ở đấy lại quay đầu nhìn Lãnh Nghị nói: 'Tôi đi đây!' Vừa nói cô vừa vội vàng bước về phía cửa.
'Đợi đã!' Lãnh Nghị nhìn theo bóng cô gái đang đi như chạy, bật kêu lên.
'Còn muốn gì nữa?' Lâm Y xoay người lại hỏi.
'Cô qua đây một lát!' Vẫn là ngữ khí không cho người ta từ chối như trước. Lâm Y hơi nhíu mày, thoáng suy nghĩ một giây nhưng rồi vẫn bước qua đứng bên cạnh, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Lãnh Nghị ngồi yên nhìn cô, chợt hắn vươn tay nắm lấy cổ tay cô, 'Anh lại muốn gì đây?' Lâm Y kinh hãi lắp bắp, cố sức giãy tay hắn ra nhưng tay hắn cứng như gọng kìm, cô căn bản là không dời được mảy may.
Sau đó cổ tay hắn kéo mạnh, Lâm Y 'A' một tiếng, thân thể liền loạng choạng ngã nhào vào lòng hắn, cô ra sức giãy dụa nhưng ... rất nhanh đã bị hắn cố trụ thân thể của cô khiến cô muốn động cũng không động được. Một tay Lãnh Nghị xuyên qua mái tóc dài mềm mại của cô, giữ chặt đầu cô bắt buộc cô đối mặt với hắn.
Lâm Y vừa hoảng vừa sợ, cô khẩn trương nhìn gương mặt anh tuấn đang phóng đại trước mắt, ấp a ấp úng nói: 'Lãnh tổng ... xin chú ý thân phận ... và địa vị ... của anh ...'
Lãnh Nghị mặc kệ cô, sóng mũi cao thẳng của hắn chống nơi sóng mũi cô, hơi thở nam tính đầy ái muội phất qua mặt cô, đường cong lãnh khốc của đôi môi mỏng hiện ngay trước mắt tựa hồ như sáp nghiền lên đôi môi anh đào của cô.
Hơi thở nam tính dễ nghe của hắn vây phủ lấy cô, môi mỏng như đao khắc mang theo vị bạc hà thoang thoảng, gương mặt anh tuấn cực kỳ hấp dẫn bày trước mắt cô ... Tim Lâm Y đập càng nhanh hơn, trên má không tự chủ được bay lên hai đóa mây hồng ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!