Bé con được bốn tháng, bụng Ngô Đồng đã lộ ra, tứ chi cô vẫn mảnh mai như trước. Qua thời kì nôn nghén kham khổ, cô lại không béo lên được.
Đi cùng bảo mẫu ra siêu thị mua mấy đồ lặt vặt, mấy đứa trẻ hàng xóm ghé vào cửa sổ, tò mò quan sát cô đi qua.
Cô ở đây rất thích. Chỉ chịu không nổi Tư Kì, thỉnh thoảng cô ấy cũng đến trò chuyện linh tinh, đa số thời gian chính là khuyên: "Chơi chán
thì về đi, đừng tra tấn anh ta nữa."
Tra tấn –
Trái tim Ngô Đồng nhói lên.
Tư Kì nhìn biểu cảm của bạn, cô nghĩ Ngô Đồng đang nuối tiếc, ít nhất cũng phải hỏi tình hình người đó gần đây thế nào chứ, Ngô Đồng lại
không làm vậy, trong cái thản nhiên có nét ưu thương. Nhưng vẫn chưa
từng đề cập đến anh.
Dạo gần đây, Tư Kì không nói câu kia nữa, mà sửa lại là: "Trở về đi, đừng tra tấn mình nữa mà."
Lần đầu tiên Tư Kì nói, Ngô Đồng còn ngạc nhiên: "Cậu làm sao thế? Sao có vẻ khổ sở thế?"
"Lệ Trọng Mưu chắc chắn mình biết địa chỉ của cậu, lúc nào cũng chèn ép mình, bốn tháng rồi không tha."
Sự biến mất của cô làm khổ Tư Kì, dù ngoài miệng oán than nhưng thấy
Ngô Đồng không chút do dự, Tư Kì lại sửa miệng: "Mình nghĩ hay là cậu
đừng trở về nhanh như thế, để cho anh ta chịu thêm chút đau khổ cũng
tốt."
Lệ Trọng Mưu chịu khổ, nhưng khổ hơn là mấy đối thủ của Lệ thị, một đám bị ép mà không thể đánh trả được.
Tổng giám đốc Lệ thị càng ngày càng mở rộng thị trường, thành tựu tạo nên quả như kì tích.
Thật ra Ngô Đồng vẫn thường đọc tin tức giải trí, không ngờ không
thấy bóng dáng Lệ Trọng Mưu ở đâu. Cô thấy hơi buồn, chỉ có mảng kinh tế tài chỉnh thỉnh thoảng còn thấy vẻ mặt anh tươi cười.
Cô rời đi, anh cũng rất tốt đấy thôi. Anh không còn bị cô dày vò nữa, tâm trí cũng trầm tĩnh, đây mới là Lệ Trọng Mưu mà cô yêu thích, nhưng
Ngô Đồng không biết nên vì thế mà vui mừng hay khổ sở.
Đồng Đồng càng không chịu, mấy lần uy hiếp cô dọa sẽ báo tài khoản
của cô cho ba, lần nào cũng bị Ngô Đồng dọa nạt, dần dần khóe miệng
thằng nhóc càng nở rộ: "Mẹ là người lớn rồi, sao còn bốc đồng như thế."
"Hai tháng nữa mẹ sẽ về." Cô an ủi con trai, nhưng lại không để trong lòng.
Sydney đã vào khoảng thời gian ấm áp, chắc bên HongKong đang là mùa đông, bảo mẫu bắt đầu mua tài liệu dưỡng thai cho Ngô Đồng.
Đồ đạc rất đáng yêu. Ngô Đồng cầm tai nghe, một đầu dán lên trên
bụng, đầu kia áp vào tai, Ngô Đồng thường đem quyển nhật kí kia mở da
đọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!