Ánh nắng tươi sáng mở ra một ngày mới.
Lúc nghỉ trưa.
Trương Mạn Địch bị vây
giữa rừng phóng viên: "Mandy xem bên này! Xem bên này!" Cô không nói gì, chỉ mỉm cười duyên dáng, tạo đủ mọi tư thế chụp ảnh.
Vất vả lắm mới ra được
khỏi khu phỏng vấn, cô băng qua hành lang u tĩnh, hỏi trợ lý đi theo
phía sau: "Eric có gọi điện tìm tôi không?"
Trợ lý lắc đầu.
Thất vọng lóe qua. Trương Mạn Địch trở lại phòng nghỉ, vừa cầm vào ví liền mang điện thoại ra.
Đúng lúc có người gọi
đến. Mắt cô sáng lên, vội lật xem. Trên màn hình hiện tên: "Mark". Mặt
cô xụ xuống, mãi sau đó mới cố gượng cười, gọi lại.
"Đại luật sư Hướng Tá,
sao tự nhiên anh có thời gian mà gọi cho em thế này?" Âm cuối khẽ cao
vút, làm cho người nghe tưởng rằng cô đang vui vẻ.
Đối phương ở đầu kia cười nhẹ, "Anh vừa về HongKong." Giọng nói của người đàn ông đó rất cuốn
hút, "Buổi tối mở party với bạn bè, thế nào? Thưa đại minh tinh, em có
rảnh để đến không?"
********
Cùng lúc đó, Ngô Đồng ngồi trước bàn kế toán, lắc lắc chiếc cổ mỏi nhừ.
Bây giờ đang giờ cơm
trưa, Ngô Đồng khá đói bụng. Cô nghĩ có nên gọi một suất ăn bên ngoài
hay không. Nhưng mà công việc cứ chồng chất như núi, có gọi cũng chỉ làm mình lu bu hơn. Những hợp đồng mà cô làm trước đó cần một thời gian
không ngắn mới có thể chuyển nhượng hết được. Vài khách hàng quan trọng
có đơn đặt hàng lớn đều đặt trên vai cô, mấy ngày tiếp theo chắc chắn
càng thêm bận rộn.
Lúc nhập phần số liệu
cuối cùng, cô liếc mắt nhìn quyển lịch trên bàn —— chỉ còn năm ngày nữa
là bắt đầu mở phiên tòa. Đột nhiên cô thấy sợ hãi.
Ngô Đồng gạt khóe mắt chua xót, kéo ngăn tủ, từ kẹp danh thiếp rút ra tấm danh thiếp Trương Mạn Địch đưa cho cô ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!