Chương 49: (Vô Đề)

Triển lãm tại New York kết thúc, ở Hong Kong bên kia đại dương, báo chí thi nhau đưa tin, trên bất kì mặt bào nào cũng thấy nổi lên cái tên: Trương Mạn Địch.

Ẵm giải thưởng lớn từ New York trở về, Trương Mạn Địch càng thêm thu hút đám nhà báo, cũng chính lúc này, minh tinh mới nổi đột ngột tuyên bố: cô và Eric Li đã chia tay.

Đúng là "Đen tình đỏ bạc" –

Ngay đến cả người phụ nữ đứng bên Lệ Trọng Mưu lâu nhất cũng tuyên bố rời đi…

Nguyên nhân là gì?

Giới truyền thông được một trận huyên náo. Phải chăng nữ minh tinh không chịu được tính cách hái hoa ngắt cỏ của Tổng giám đốc Lệ, nản lòng thoái chí nên chủ động chia tay?

Lệ Trọng Mưu bên kia thế nào? Ra nước ngoài "giải sầu" rồi ư? Đại diện phát ngôn của Lệ thị từ chối trả lời mọi câu hỏi.

Tất cả báo chí đều xôn xao, còn quần chúng nhân dân thì chẳng biết nên tin ai bây giờ.

Lệ Trọng Mưu chẳng thèm đả động gì đến chuyện này, Ngô Đồng thì chẳng có tư cách nào hỏi, dù sao thì cô và Hướng Tá đang càng lúc dây dưa không rõ.

Ngô Đồng lắc đầu, cô muốn rũ sạch những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu ngay lập tức.

"Em có biết là trong vòng 5 phút em thất thần 17 lần không?"

Ngô Đồng nghe vậy ngạc nhiên, cô giật mình.

Tờ giấy trong tay bị cô vò nát bét, nhìn Hướng Tá đối diện, anh đang xoa cằm đánh giá cô.

Mấy ngày hôm nay cô bận rộn, anh cũng không khá hơn… Toàn bộ là "được" Lệ Trọng Mưu "tặng". Hai người nói chuyện điện thoại vài lần, cô nói ở Lệ trạch chăm sóc con trai, còn lại không nói nữa.

Hôm qua Ngô Đồng ôm máy tính cả ngày, hiện tại vẫn vậy. Cô hỏi lại anh: "Dạo này anh bạn gì thế?"

Hướng Tá cười: "Sống ở Lệ trạch thấy sao?"

Ngô Đồng di di con chuột: "Còn sao được nữa."

Lâu lắm rồi cô không liên lạc với anh, tự dưng giờ lại hẹn gặp, Hướng Tá hình như không ngạc nhiên lắm, anh trả lời: "Vị phu nhân kia tính tình không tốt lắm đâu, em phải ứng phó cẩn thận."

Cô không nghe ra điều anh muốn nhắc, mãi sau mới hiểu: "Anh biết Lệ phu nhân ư?"

Ờ cùng nhà đã mấy ngày nhưng trừ lúc dùng cơm, cô mới có cơ hội nhìn thấy mẹ của Lệ Trọng Mưu. Thái độ bà ấy rất khách khí, có vẻ khá lãnh đạm. Về phần ứng phó gì đó, Ngô Đồng cảm thấy đến cả việc tiếp xúc với nhau còn chẳng có thì ứng phó thế nào đây.

Hướng Tá đưa tay nhéo má cô, cô liền lui về sau, tỏ thái độ tránh né.

Động tác trốn tránh trong vô thức của Ngô Đồng khá rõ ràng. Cô nghĩ anh sẽ xấu hổ, không ngờ Hướng Tá không hề thu tay, quay đầu nhìn về hướng cửa phòng chiếu phim 3D: "Xong rồi, ra đón Đồng Đồng đi."

Hôm nay đưa Đồng Đồng đi chơi, may mà có Hướng Tá đi theo nếu không chắc chắn thằng nhóc Đồng Đồng này sẽ hậm hực cả ngày, mẹ nuôi không rảnh đưa thằng bé đi chơi, đến mẹ ruột cũng hứa lên hứa xuống…

Ngô Đồng nghe anh nhắc, cô xem đồng hồ. Hai giờ đồng hồ trôi qua từ lúc nào, Đồng Đồng mải mê với mô hình 3D, bỏ mặc hai người lớn chờ mình ngoài cửa hàng bánh ngọt bên cạnh.

Cửa sổ kéo dài sát đất, hướng dẫn viên chụp ảnh cho những "thượng đế nhí".

Ánh mặt trời rất trong, không vương chút muộn phiền.

"Thế kỉ 3D" kết thúc, một đám nhóc ồ ạt ào ra ngoài, hai người đứng dậy tìm Đồng Đồng.

Mái tóc đen nhánh của thằng bé tạo được điểm nhấn vô cùng nổi bật, chỉ chốc lát sau, Ngô Đồng đã thấy con. Thằng nhóc đang nói chuyện với một cô bé, dùng tiếng anh hẳn hoi.

Ngô Đồng tiến lên, Đồng Đồng hơi hoảng hốt nhìn cô đầy vẻ cầu cứu: "Bạn ấy, bạn ấy muốn xin số điện thoại của con, có nên cho không hả mẹ?"

Khuôn mặt búp bê như sứ trắng quay sang nhìn Ngô Đồng, cô phát hiện ra, "lực hấp dẫn" của con trai lớn thật, tất nhiên cô nên thấy hạnh phúc vì điều này. "Con muốn cho thì cho."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!