Chương 46: (Vô Đề)

"Xin hãy trả điện thoại lại cho tôi."

Ngữ khí của cô tỏ vẻ

không thích, thậm chí còn chẳng thèm nhìn Lệ Trọng Mưu, quay người về

phía phòng đối diện. Thấy anh đi lướt qua mình, chẳng nhẽ anh không nghe thấy cô nói gì à?

Ngô Đồng cắn răng, tới

trước cửa phòng: "Tổng giám đốc Lệ, xin hãy trả điện thoại cho tôi.",

tiếng máy sấy tóc và giọng Ngô Đồng vang lên cùng lúc khiến âm thanh của cô chìm nghỉm.

Lệ Trọng Mưu sấy tóc, nhìn cô qua gương, anh cười nhẹ, không trả lời. Chờ xem cô có tức xì khói không nào.

Đợi anh sấy khô tóc, bắt

đầu chọn quần áo, mãi sau mới nhớ đến sự tồn tại của Ngô Đồng. Cô kìm

nén: "Anh Lệ, dưới lầu còn có người chờ tôi…"

Cô vẫn không thể nói một câu đầy đủ.

Lệ Trọng Mưu cởi khăn tắm.

Ngô Đồng hoảng hốt xoay

người sang chỗ khác. Anh nghiêng đầu nhìn chiếc lưng thon thả của cô, nụ cười sâu thêm, một lát sau mới vắt khăn tắm lên giá, mặc quần áo vào.

Tự Ngô Đồng nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, đằng sau vang lên tiếng vải sột soạt, vai trái của cô bỗng nặng xuống.

Người cô cứng đờ.

Khi lạnh lùng, khi dịu dàng, khi lạnh tình, khi thâm tình… Người đàn ông như vậy, cô đối phó được sao?

Không.

Cô không phải là đối thủ.

Không chờ cô mở lời, Lệ

Trọng Mưu kéo vai cô, quay người cô về phía anh. May mà anh đã mặc xong

áo quần, không thì Ngô Đồng không dám chắc mình có "tặng" anh một cái

tát không.

Anh giơ lên hai cái cà vạt: "Chọn cái nào bây giờ?"

Cô không chọn, anh sẽ

không buông tha… Ngô Đồng tùy ý chỉ vào một cái, anh cũng chẳng ý kiến

gì, khóe môi cong lên, trở lại chỗ chiếc gương thắt lại.

"Tối nay em có dự định gì chưa?:

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!