Chương 43: (Vô Đề)

Hai người yên lặng thật

lâu, Trương Mạn Địch ngồi trong phòng khách chăm chú quan sát Lệ Trọng

Mưu. Hóa ra, cũng có lúc khuôn mặt anh có biểu cảm như thế…

Cô thất thần, Lệ Trọng

Mưu quay lại. Nhìn anh đến gần mình, tự dưng cô nghĩ, hiện tại chẳng

khác gì thước phim quay ngược hồi ức, khi những anh chàng phải chờ đợi

cô đi tới.

Đối mặt với anh, sự rung

động này, dòng nhiệt huyết trong trái tim này, chưa bao giờ thay đổi.

Trương Mạn Địch cố gắng kìm nén nỗi lòng, đứng dậy hơi cúi người: "Anh

có việc, em đi trước nhé."

Cô không biết bây giờ anh nghĩ gì, hình như anh đang chịu đựng điều gì đó, vẻ mặt anh đầy bí

hiểm. Chính vẻ mặt ấy lại khiến cho người ta mê mệt.

Thấy Lệ Trọng Mưu vuốt cằm, lòng Trương Mạn Địch trỗi lên cảm giác mất mát. Cô chỉ có thể mỉm cười tạm biệt.

Lái xe rời đi, mưa đêm

lành lạnh, chạy được nửa đường, từ phía sau một chiếc SUV lao vụt tới,

vội bật cần gạt nước, chiếc xe kia lướt vọt qua trước. Trương Mạn Địch

đánh tay lái, nhìn biển số xe phía trước, tim cô căng cứng.

Cố nhìn lại lần nữa, cô xác định, đó là xe của Lệ Trọng Mưu.

i mắt Hướng Tá lộ vẻ

hoảng sợ, nửa giây trước ngọn lửa trong anh bừng lên dữ dội, giờ đây bắt đầu dịu lại, anh hôn cô nhẹ nhàng, anh muốn cô quên đi tất thảy, tận

hưởng khoảnh khắc hạnh phúc. Anh là cao thủ tình trường, anh biết làm

thế nào để khiến một người phụ nữ lạc vào mê tình, anh hiểu làm làm thế

nào để khiến cô ấy rung động. Anh hôn cô, mơn trớn làn da nhạy cảm, đặt

tay cô quanh cổ mình.

Ánh mắt Ngô Đồng đần trở

nên mông lung, tay cô nắm chặt tay anh, các khớp ngón tay tái nhợt, anh

đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô, chiếc áo bị anh cởi ra dễ dàng. Anh

nhấc bổng cô lên, chen người vào giữa hai chân cô, ôm lấy thân thể lạnh

run.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!