Đôi má lúm đồng tiền của
Ngô Đồng rơi vào trong mắt Hướng Tá. Anh chợt nhận ra, quan hệ giữa anh
và cô đã trở nên thân thiết hơn từ lúc nào. Tất nhiên, nụ cười kia chẳng thể nào qua nổi mắt Lệ Trọng Mưu. Quanh anh hàn khí bốc lên ngùn ngụt,
tròng mắt anh lưu chuyển mấy lần, giống như trong đó nổi lên những cơn
sóng dữ.
Thư kí bên cạnh hơi xấu
hổ, chỉ biết đứng đó dậm châm đầy bất lực. May mà không lâu sau Lâm Kiến Nhạc trở lại, thư kí nhỏ bé được giải thoát, vội ném hết công việc cho
Lâm Kiến Nhạc xử lí, bỏ của chạy lấy người. Lâm Kiến Nhạc nhìn Lệ Trọng
Mưu, rồi quay sang nhìn ba người đứng bên đó, vừa như phát hiện vừa như
mơ hồ.
Ngô Đồng?
Cô ấy sao lại!?
Chiếc máy bay bay hơn
mười tiếng, bầu trời bên ngoài tối đen như mực, Đồng Đồng mệt mỏi được
cô tiếp viên hàng không đưa đến phòng nghỉ nằm ngủ.
Lệ Trọng Mưu còn bận giải quyết một số tài liệu, anh muốn mau chóng xử lí xong, để khi đến Mỹ sẽ
có nhiều thời gian dành cho Đồng Đồng.
Ngô Đồng được sắp xếp ở
một khoang khác, cô định đến xem Đồng Đồng, lúc đi ngang qua, nghe thấy
âm thanh gõ bàn phím vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Lệ Trọng Mưu trầm mặc
ngồi tại bàn, chăm chú kiểm tra hai bản hợp đồng tiếng anh, Lâm Kiến
Nhạc đứng bên cạnh, ghi nhớ chỉ thị của anh – đúng là cảnh tượng tiêu
chuẩn trong công tác của Lệ Trọng Mưu.
Khi người đàn ông chuyên
tâm làm việc luôn toát ra một loại sức hút đặc biệt, Ngô Đồng ngơ ngẩn
ngắm anh hồi lâu, lúc Lâm Kiến Nhạc phát hiện ra cô, Ngô Đồng giật mình. Thấy Lâm Kiến Nhạc chuẩn bị báo với Lệ Trọng Mưu, Ngô Đồng vội đưa ngón trỏ lên môi, ý bảo anh ta đừng nói, sau đó cô lặng lẽ rời đi.
Hướng Tá ngồi trên chiếc
sô pha rộng rãi, tập trung chơi BallGame trong điện thoại. Ngô Đồng quay lại khoang máy bay. Cô nhìn anh, cái nhìn xoáy sâu vào thân hình đang
ngồi đó, dường như có chút gì thất vọng xâm chiếm lấy trái tim, Ngô Đồng nghiêng đầu, không muốn nhìn Hướng Tá thêm nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!