Câu nói xưa như trái đất
này Ngô Đồng nghe muốn mòn tai luôn rồi, cô oán thầm trong lòng, hẳn là
anh lại muốn làm "người
-cha
-gương
-mẫu" cho Đồng Đồng? Bây giờ sẽ nắm lấy tay cô, thể hiện một cặp vợ chồng hạnh phúc, có phải quá muộn rồi
không?
"Anh nên nghĩ như thế lúc tòa án phán quyết quyền nuôi dưỡng Đồng Đồng mới đúng." Tự nhiên nhớ về khoảnh khắc anh cầu hôn, cô bật cười khe khẽ, "Tôi sẽ không kết hôn với anh đâu."
Mỗi biểu cảm trên mặt cô
không lọt khỏi mắt Lệ Trọng Mưu, anh vừa buồn vừa giận trả lời: "Đừng
hiểu lầm, khi đó anh quá thiếu suy nghĩ. Yên tâm, từ giờ anh sẽ không
bao giờ nhắc lại hai chữ "kết hôn" nữa."
Ngô Đồng thật sự không
thể nào hiểu nổi trong đầu anh nghĩ cái quái gì, coi cô là sủng vật à?
Chỉ lúc cô tức giận xù lông anh mới thấy vui vẻ?
Lệ Trọng Mưu khống chế Ngô Đồng, hai vai nặng trĩu, cô ngẩng đầu đối diện với anh.
Cô chợt nhận ra, bảy năm
nay mình đang lạc trong một vòng luẩn quẩn, không được làm chủ cuộc sống của bản thân, mỗi lần cô sắp nắm được cơ hội thoát ra thì sẽ có việc
nào đó ập đến, kéo cô lún sâu xuống.
Cái nhìn của Lệ Trọng Mưu bây giờ là ví dụ điển hình, lần nữa lôi cô vào vũng lầy.
Anh thì thầm bên tai:
"Anh cũng không biết cảm giác khi ở bên em gọi là gì, nhưng mà nơi này
—", anh chỉ tay vào trái tim, "—rất lạ. Anh biết ý nghĩa của nó, em phải ở cạnh anh, còn anh, sẽ không "làm gì" em đâu."
"…"
"Hiểu chưa?"
Ngô Đồng ngẩn ngơ.
"Anh, muốn có em bên cạnh."
Chẳng nhẽ anh không biết những lời này chỉ dùng giữa hai vợ chồng hay sao?
Anh nói như vậy nghe như định gánh lấy trách nhiệm to lớn lắm.
Tại sao lại nói với cô?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!