Chương 37: (Vô Đề)

Một tay Lệ Trọng Mưu nắm

-lăng, một tay cầm cần gạt, đánh xe rời khỏi. Anh thấy có chút gì mất

mát, nhớ lại lúc nãy, hình như anh quá vô tình.

Nhưng anh không hối hận.

Đúng, tất cả đã là quá khứ.

Hiện tại, anh chỉ có một nhược điểm duy nhất.

Là tình yêu ư?

Anh không biết. Tóm lại,

anh muốn tận dụng mọi cơ hội. Nếu trong thương trường đối diện với muôn

ngàn sóng dữ anh vẫn bình thản, thì giờ đây trái tim mới rung động một

chút, anh cảm thấy thật ngọt ngào.

Anh gọi điện thoại cho Đồng Đồng. Thằng bé được đưa về Ngô gia sau khi tan học, giờ chắc đã ăn xong cơm tối.

Lệ Trọng Mưu tin Ngô Đồng sẽ chiều theo mọi yêu cầu của con trai.

Hướng Tá nhìn màn hình hiển thị chữ "Ba Đồng Đồng" to tướng, tâm trạng anh tốt hẳn lên: "Hello?"

Đầu bên kia điện thoại Lệ Trọng Mưu im lặng. Hướng Tá nghĩ đến bộ mặt đen xì của Lệ Trọng Mưu, anh thấy vô cùng sung sướng.

"Lại là cậu?" Âm thanh Lệ Trọng Mưu thấp đến cực điểm.

Hay ghê, vậy mà Lệ Trọng

Mưu cũng nhận ra giọng anh, Hướng Tá không biết mình có nên thấy vinh

hạnh hay không nữa. Anh dựa vào sô pha, không trả lời.

"Bảo Ngô Đồng nghe máy."

Hướng Tá cười ra tiếng,

lười biếng: "Anh là ai? Đồng Đồng đang làm bài tập, Ngô Đồng đang trải

giường cho thằng bé. Tôi đang bận uống nước."

Đáp lại Hướng Tá là âm thanh vật gì đó bị va chạm mạnh, Lệ Trọng Mưu ném điện thoại xuống ghế bên cạnh.

Hướng Tá tắt máy, duỗi người nằm thoải mái trên sô pha.

Một lát sau Ngô Đồng quay lại, Hướng Tá giả vờ lơ đễnh, nói: "Lúc nãy Lệ Trọng Mưu gọi tới, anh nhận máy."

Ngô Đồng nheo mắt, anh thấy rõ ràng, chần chờ rồi bổ sung: "Được rồi, được rồi. Anh thừa nhận là mình cố ý."

Tự nhiên tâm tình Ngô

Đồng xụi xuống, cô đi sang chỗ khác, cách xa Hướng Tá: "Anh nói với Đồng Đồng anh là bạn trai tôi, ý của anh là gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!