"Em về rôi ư?" Hướng Tá hỏi. Giọng anh dịu dàng, vô cùng bình tĩnh.
Dường như anh đã ở đây đợi cô từ rất lâu.
Ngô Đồng sững sờ, không động đậy. Hơn nửa ngày cô mới phản ứng lại: "Sao, sao anh lại tới?"
"Em không nghe điện thoại, anh đành tới tận nhà thôi." Anh trả lời chậm rãi, "Anh sợ anh ta vứt em xuống cảng Victoria nuôi cá."
Anh nghĩ chuyện này đáng để đùa sao?
Ngô Đồng cố cười đáp lại anh, nhưng khóe môi cứng ngắc: "Chờ lâu chưa?"
Hướng Tá cứng đờ, anh chỉ cười. Nụ cười này động đến vết thương chỗ gò má, cơn đau ập tới, anh
nhăn mặt. Nhìn anh rất buồn cười, chẳng qua sau đó vẻ mặt hiện lên đầy
mệt mỏi. Anh đánh giá cô, đến trước mặt cô, cúi đầu xuống cổ cô ngửi
ngửi.
Cô vội lùi lại, nghe thấy anh đăm chiêu nói: "Rượu, thuốc lá, … còn có, bi thương…"
"Hả?"
"Trên người em có mùi này."
Ngô Đồng phủi phủi quần áo, không nhìn anh: "Anh là cún à? Mũi thính thế."
"Sao em biết? Anh đúng là cún đấy." Hướng Tá vòng qua, lần nữa dựa vào vách tường, có vẻ buồn buồn.
"Em với Lệ Trọng Mưu thế nào rồi?"
Đột nhiên anh hỏi, Ngô
Đồng nhìn anh sững sờ. Đầu Hướng Tá càng lúc càng đau, anh mơ màng nhìn
cô, hình như cô sắp khóc. Anh tự cho rằng nước mắt của cô chuẩn bị rơi
xuống liền đưa tay che mắt Ngô Đồng: "Lúc em khóc rất xấu, chỉ khi em
cười mới đẹp."
Lòng bàn tay Hướng Tá nóng bừng, Ngô Đồng bỏ tay anh xuống, nhìn sắc mặt anh tiều tụy, cô sờ trán anh: "Anh sốt rồi."
Hướng Tá giật mình, anh tự sờ trán mình, nóng thật. Anh giận dỗi nói với Ngô Đồng: "Ai bảo em đi cả đêm không về?"
Hướng Tá nhất định không chịu đi bệnh viện, Ngô Đồng cố mãi mới dìu anh vào nhà được, để anh nằm trên sô pha.
Dáng người cao lớn của
anh chắc cũng chẳng thoải mái gì khi nằm trên sô pha chật chội. Ngô Đồng lấy chăn đắp cho anh, chờ anh hạ sốt rồi cô sẽ mặc kệ.
Cô giặt khăn mặt, hất
nước xua đi những thứ mùi kia, gương mờ mịt hơi nước, Ngô Đồng ngồi
trong bồn tắm, viết lên tấm gương ẩm ướt.
Đồng Đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!