Buổi sáng, Ngô Đồng tỉnh dậy trước.
Căn phòng xa lạ, nhưng người đàn ông đang ôm cô thì chẳng xa lạ chút nào.
Lệ Trọng Mưu đang ngủ,
cánh tay anh vòng quanh eo cô, ngay cả trong lúc mơ màng anh vẫn muốn
giam giữ cô. Đến gần ngắm nghía gương mặt anh tuấn, sự lãnh khốc hiện rõ trên đó. Ánh mặt trời ban mai chiếu thẳng vào mắt Ngô Đồng khiến cô
nhắm mắt, đầu ong ong sau cơn say, cô đau khổ nhớ về đêm hôm qua…
Tối hôm qua đã xảy ra
chuyện gì, cô không muốn nhớ rõ nhưng những dấu hôn xanh xanh tím tím,
tính cả mấy vệt móng tay trên da anh đều hiện rõ mồn một, giống như đang nhắc nhở cô vậy. Đúng là chuyện đời chẳng ai ngờ được, bảy năm trước
anh nửa tỉnh nửa mơ làm chuyện đó với cô, đến hôm nay, đổi lại thành cô…
Không khí vẫn phảng phất mùi vị hoan ái.
Ngô Đồng nghĩ hay là học anh, để lại chút tiền lót dưới gối?
Có điều, chắc chắn anh sẽ chẳng có hứng thú gì với mấy đồng bạc cỏn con của cô.
Ngô Đồng xoa xoa huyệt
Thái Dương, khẽ nhấc tay anh bỏ xuống giường, mắt anh hơi động. Cô gần
như ngừng thở, may mà anh chưa tỉnh. Sao cô thấy mình giống phường trộm
cắp thế nhỉ? Sau khi có rồi thì chạy lấy người. Chỉ một động tác nhỏ của anh cũng làm cô sợ rúm người.
Vừa chạm đất, cảm giác ê
ẩm khiến chân cô mềm nhũn, suýt nữa thì ngã nhào xuống. Động tác của cô
lại tạo ra tiếng động, sợ chết mất thôi. Cô lo anh tỉnh lại nên hấp tấp
mặc quần áo, đầu tóc rối tung tông cửa đi ra.
Nhưng mà….
Khóa cửa của ngôi nhà này là khóa vân tay —
Cô ra ngoài thế nào bây giờ?
Ngô Đồng cắn môi, chịu đựng cơn đau nhức, không hề nghe thấy tiếng bước chân đằng sau.
Lệ Trọng Mưu đến sau cô, gọi: "Ngô Đồng!" Giọng anh chẳng có vẻ gì giống vừa ngủ dậy cả.
Ngô Đồng đứng im như tượng gỗ.
Lệ Trọng Mưu vòng qua
trước mặt cô, anh mặc quần dài, hơi thở nam tính tản ra từ cơ thể cường
tráng, nhưng ánh mắt sáng rực hơi đáng sợ. Người đàn ông này quá dụ hoặc mà…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!