Chương 32: (Vô Đề)

Cuối cùng Đồng Đồng cũng đồng ý nghe lời anh, yên tâm cúp điện thoại.

Lệ Trọng Mưu cúi người

đắp lại chăn cho Ngô Đồng, nhưng anh cứ đến gần là cô nhíu mi, nhanh

chóng lùi sang góc khác, sát đến cạnh mép giường.

Anh đáng sợ đến thế sao? Ngay cả khi ngủ cô cũng muốn trốn anh?

Ngô Đồng nằm nghiêng,

đường cong hiện lên rõ ràng, đôi chân mảnh khảnh khép lại, làn da trắng

nõn như bạch ngọc, vòng eo tinh tế, khăn choàng hơi rộng làm lộ ra đầu

vai nhỏ nhắn, khuôn ngực phập phồng, tiếng hít thở nặng nề như muốn quấy rầy anh vậy.

Dáng vẻ cô ngủ đẹp hơn

lúc bình thường rất nhiều, đến cả hai hàng lông mày nhíu chặt cũng làm

tim anh xao xuyến. Chiếc váy bằng lụa phủ trên bụng cô.

Nơi đó, từng nuôi dưỡng con của anh …

Lệ Trọng Mưu chợt phát hiện anh thất thần hồi lâu, chậm rãi rời khỏi. Bỏ qua cảm xúc lưu luyến trong lòng.

Trên người anh có mùi rượu nồng nặc của cô, cầm quần áo vào phòng tắm bật vòi hoa sen. Anh từ chủ đã trở thành khách.

Đêm còn khá dài, anh bật

máy tính xử lí công việc đang dang dở, thời gian vẫn sớm, anh ngầng đầu

nhìn ra ngoài cửa sổ. Bóng tối vẫn dày đặc như vậy. Dựa vào lưng ghế hút thuốc, tàn thuốc rơi xuống thảm dậy lên mùi khen khét, anh mới giật

mình tỉnh lại.

Lại thất thần rồi.

Phòng bên cạnh vang lên tiếng "Bịch – !"

Lệ Trọng Mưu theo phản xạ đứng dậy, vội mở cửa đi vào, trên giường không có ai, tâm trí anh căng

thẳng. Lúc sau, từ phòng vệ sinh có tiếng động truyền tới. Haizzz, người phụ nữ này dù say khướt vẫn biết phải đi tắm rửa cơ à. Đáng tiếc là cả

người cô giờ đang ngã bên cạnh bồn tắm.

Tự làm tự chịu!

Lệ Trọng Mưu bế cô dậy,

chẳng biết tại sao cô luôn vùng thoát khỏi tay anh. Thấy anh hơi buông

ra một chút, người cô lại mềm oặt tuột xuống.

Anh nghiến răng nghiến lợi: "Ngô Đồng!!!"

Cô có thể trả lời sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!