Chương 31: (Vô Đề)

Người giúp việc cầm chìa

khóa dự phòng tới mở cửa, Lệ Trọng Mưu đi vào liền thấy Đồng Đồng đã đeo túi sách trên lưng, một tay còn ôm con heo đất mang từ nhà đến, nhìn

đến Lệ Trọng Mưu, nước mắt tuôn xuống như mưa: "Con muốn về nhà!"

Lệ Trọng Mưu không thể quát con, Đồng Đồng sắp dừng khóc, nhưng vẫn đòi mẹ.

Má Trần đau lòng thay anh, "Cậu chủ, làm thế nào bây giờ?"

Lệ Trọng Mưu nhìn má Trần đang ôm thằng bé, anh bước ra khỏi phòng, cảm giác thiếu vắng chiếm trọn trái tim.

Lúc xuống lầu hai, ngang

qua phòng dành cho khách, cửa khép hờ, có ngọn đèn từ khe cửa trút ra,

biết là không có khả năng nhưng anh vẫn bước đến.

Đẩy cửa, bên trong có

người, tim anh thắt lại. Đến gần, hóa ra là người giúp việc đang làm

sạch thảm. Nhìn thấy Lệ Trọng Mưu, cô ấy cả kinh, lập tức đóng máy hút

bụi, cung kính cúi đầu: "Cậu chủ!"

Cô có chút khiếp ý, nhìn

sắc mặt anh không tốt lắm, lại thấy hình như anh cười một cái, không

biết có phải hay không, anh khoát tay nói: "Cô ra ngoài đi."

Người giúp việc cẩn thận lui ra, Lệ Trọng Mưu đi đến bên giường. Thân thể rệu rã, anh nằm xuống.

Người đó chỉ ở lại gian

phòng này đúng ba tháng, cuối cùng cũng đi mất rồi. Anh nâng tay che

mắt. Màn đêm buông xuống nơi đây, anh không thể không thừa nhận, chính

anh đang khao khát có cô.

Mở điện thoại, anh gọi

cho Ngô Đồng. Nhịp tim dao động nhanh đến mức không chịu theo khống chế

của mình, anh nắm chặt tay vịn hành lang, chờ đợi âm giày vò lòng người, một tiếng, một tiếng đâm vào tai. Điện thoại reo khá lâu mới có gười

bắt máy, đối phương nói: "Hello?"

u dây không có lên tiếng trả lời, Hướng Tá lại hỏi một lần: "Hello?"

Đợi mãi bên kia mới mở miệng, là âm thanh lạnh như băng: "Cô ấy ở cùng cậu?"

Hướng Tá cảm thấy có chút không hiểu, huyệt Thái Dương nhảy thình thịch, đưa di động đến trước

mắt, anh mơ hồ phát hiện: A, cầm nhầm di động rồi.

Đẩy đẩy thân thể mềm mại trong ngực: "Baby, điện thoại của em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!