Thời gian lặng lẽ trôi qua…
Kì nghỉ hè của bọn trẻ đã tới, Ngô Đồng cũng bỏ được cái chân thạch cao. Việc đầu tiên cô làm
chính là đưa Đồng Đồng và Trương Hàn Khả đi Hawaii chơi.
Lệ Trọng Mưu đột nhiên
trở nên tốt tính, không phản đối chuyện họ đi du lịch. Chắc là do anh
bận bịu với công việc, nhưng với Ngô Đồng thì đây đúng là chuyện vui
hiếm thấy!
Mẹ con hai người vừa đi
khỏi, Lệ trạch trở nên trống rỗng lạ thường. Họ xuất hiện rồi đột nhiên
biến mất khiến những người giúp việc không kịp thích ứng, Lệ Trọng Mưu
vẫn nghĩ thói quen ngày thường của anh là cô đơn, là tự mình làm việc
của mình. Nhưng chưa đến hai ngày, anh liền chuyển đồ quay về căn phòng
trước đó.
Chỉ bởi một người phụ nữ mà lại loạn lên như thế, không phải dấu hiệu tốt! Không gặp mặt, có lẽ là tốt nhất.
Vả lại, căn nhà trong khu CBD đó ngay gần công ty, càng tiện cho anh đi lại.
Cửa sổ thường sáng đèn
tới tận nửa đêm, Lệ Trọng Mưu mấy ngày nay đều bay qua Mĩ, công ty có
rất nhiều việc, anh cứ phải đi đi lại lại giữa hai nơi.
Đêm đã khuya, Lệ Trọng Mưu không rời mắt khỏi tập tài liệu, hai hàng lông mày nhíu chặt. Anh nhìn đồng hồ, 11 giờ.
Ở Hawaii, bây giờ là…
Tiếng chuông di động vang lên bẻ gãy dòng suy nghĩ của anh.
Lâm Kiến Nhạc gọi tới, nhắc anh phải đến sân bay đón người.
Hôm nay Trương Mạn Địch
quay về HongKong, Lệ Trọng Mưu đã đồng ý sẽ đi đón cô, Lâm Kiến Nhạc còn nhớ rõ việc này. Vậy mà Lệ Trọng Mưu đã quên từ lâu.
Thời gian vừa đúng, Lệ
Trọng Mưu tới sân bay không lâu thì máy bay của Trương Mạn Địch hạ cánh. Cô từ cửa chuyên dụng bước ra, lên xe cũng chẳng nói câu nào, đi thẳng
về nhà. (Căn nhà ở CBD của anh Lệ)
Trên mặt cả hai hiện rõ
vẻ mỏi mệt, Trương Mạn Địch nghiêng đầu nhìn anh, định nói nhưng lại
nhịn xuống. Người đàn ông trước mặt này, cô vĩnh viễn không biết khi nào nên làm gì, không nên làm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!