Cố Tư Kì đại diện cho
công ty ra đàm phán, quá trình có vẻ không suôn sẻ gì. Hai bên co kéo
hồi lâu, cô ấy vẫn nhất quyết đòi gặp mặt trực tiếp Lệ Trọng Mưu.
Tất nhiên là vị trợ lí tài giỏi nào đó phải nhường cô ấy một bước, mời Cố Tư Kì vào chờ ở phòng làm việc của Lệ Trọng Mưu.
Thanh danh Lệ Trọng Mưu
như sấm bên tai, trong nước phải nói là không ai không biết. Trước đó
mấy ngày, cô thường ra vào Lệ trạch, gặp qua anh vài lần. Nhưng tiếp xúc ở khoảng cách gần như thế này là lần đầu tiên. Cố Tư Kì ngẩn người.
Thanh âm của anh kéo lại suy nghĩ của cô: "Cô Cố?"
Mái tóc ngắn thể hiện cá tính mạnh mẽ, mặc âu phục thẳng thớm, cô cười khẽ: "Tổng giám đốc Lệ, chào anh."
Cô đưa cho anh tập hợp
đồng, Lệ Trọng Mưu tùy ý lật lật vài tờ xem qua, sau đó đưa cho Lâm Kiến Nhạc. Lâm Kiến Nhạc biết ý lặng lẽ lui khỏi phòng tổng giám đốc, nhường lại không gian cho Lệ Trọng Mưu.
Cố Tư Kì biết, tâm tư Lệ Trọng Mưu không để ở đây, một khi đã như vậy, vì sao anh ta còn muốn cô ở lại?
Rất nhanh, Lệ Trọng Mưu trả lời: "Cô Cố, tôi khá hứng thú với hợp đồng này, xin hỏi, là ai "sáng tác" ra nó vậy?"
Cố Tư Kì hơi giật mình, cô suy nghĩ một lát rồi nói thằng: "Người đó Tổng giám đốc Lệ cũng biết đấy."
Anh không tiếp lời, im lặng chờ cô tiếp tục.
"Lúc chúng tôi còn là
thực tập sinh đi nghiên cứu đề tài, chúng tôi đã chọn vấn đề kinh doanh
của tập đoàn Lệ thị. Có thể cùng Lệ thị hợp tác, đối với chúng tôi chính là giấc mộng nhiều năm."
Trong mắt Lệ Trọng Mưu hiện vẻ kinh ngạc.
Cố Tư Kì cười, thừa nhận: "Tổng giám đốc Lệ từng là mục tiêu phấn đấu của chúng tôi."
Nói đến đây, Lệ Trọng Mưu chợt phát hiện, cô gái này nói chuyện khá khéo léo, không giống với "cô Cố" ngày thường.
Cùng một người xinh đẹp mĩ miều thế này đàm đạo, quả thực là cảnh đẹp ý vui, tiếc thay, anh không có ý ở lại.
"Xem ra thì người đó là bạn tốt của cô Cố nhỉ?"
Anh ta dẫn chuyện cho người khác nói, Cố Tư Kì tự nhiên cũng nói nhiều hơn.
Ngoài miệng vẫn cứ giả vờ không có chút đau khổ nào, nhưng trong đầu Cố Tư Kì đang hoài niệm về
mùa hè năm ấy, năm họ tốt nghiệp đại học ––––––
Khi đó đang là chính hạ, khí nóng bốc lên ngùn ngụt, cô và Ngô Đồng đến bệnh viện phụ sản định phá cái thai đang thành hình.
Ấn tượng sâu sắc nhất
trong tâm khảm Cố Tư Kì là hình ảnh những người phụ nữ đi ngược hành
lang, tiếng khóc, tiếng gào thét chói tai bật lên từng hồi thê thiết:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!