Người giúp việc sắp xếp
cho Ngô Đồng ở phòng khách. Một buổi tối lăn lộn khó ngủ, cô từ trước
đến nay rất hay mất ngủ, vừa mới thiu thiu thì bị tiếng mở cửa làm bừng
tỉnh. Dù sao cũng không phải là nhà mình, Ngô Đồng ngạc nhiên ngồi dậy,
nhìn về phía cửa, cánh cửa từ từ mở ra, ánh đèn hành lang tràn vào, nhờ
tia sáng yếu ớt, Ngô Đồng thấy một đôi tay nhỏ bé đang bám bên cạnh.
Đầu Đồng Đồng thò vào khe cửa, Ngô Đồng thở phào nhẹ nhõm, với tay bật đèn bàn: "Đồng Đồng?"
Nghe thấy tiếng con cười
gian trá, Đồng Đồng nhanh nhẹn ào đến, một tay cầm quyển truyện dày cộp, một tay khác dụi dụi mắt: "Con không ngủ được."
Đồng Đồng trèo lên
giường, nằm xuống bên Ngô Đồng, Ngô Đồng nhận lấy quyển sách trong tay
con trai, lật vài trang xem thử. Không biết Lệ Trọng Mưu nghĩ thế nào
mà lại mua cho Đồng Đồng toàn sách tiếng Anh, thằng bé tất nhiên xem
không hiểu, chạy đến cầu cứu cô. Ngô Đồng dang tay ôm lấy con, từ từ
dịch truyện.
Câu chuyện bị cô phiên
dịch loạn thất bát tao, lời mở đầu chẳng đúng gì cả, cũng may Đồng Đồng
chỉ biết nghe, dụi dụi đầu trong ngực cô, cơ thể nhỏ nhắn ấm áp rất dễ
chịu, chớp chớp mắt mơ màng.
Thanh âm Ngô Đồng thấp
dần, thấy con sắp ngủ, cô luyến tiếc không rời mắt. Bỗng dưng cô nghe
thấy tiếng con thì thầm: "Mẹ ơi, con sai rồi, ngày mai con sẽ nói với
ba, mẹ đừng giận con mẹ nhé …"
Ngô Đồng bịt miệng, nuốt lại tiếng nghẹn ngào, nước mắt chuẩn bị trào lên cũng bị cô ép xuống.
May mà nơi này khá tối, Đồng Đồng không nhìn được cô đau đớn thế nào.
Cố đè nén tâm trạng, Ngô Đồng hoàn thành câu chuyện cho con trai nghe.
Lệ Trọng Mưu bận đến ba giờ sáng, thư ký đem văn kiện mang về công ty, anh mới rảnh một chút để qua phòng Đồng Đồng.
Cảnh trên núi rất thanh
tịnh, nhưng cách công ty anh quá xa, bình thường anh đều ở chung cư gần
đó, xử lý sự vụ cũng thuận tiện hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!