Người giúp việc dỗ dành
Đồng Đồng một buổi tối, vừa thấy Lệ Trọng Mưu về liền cuống quít chạy ra ngoài nghênh đón. Lệ Trọng Mưu quẳng chìa khóa xe cho họ, chỉ chỉ vào
người đang ngồi trong xe ra lệnh: "Dẫn đến phòng tiểu thiếu gia."
Người giúp việc đối xử
với cô khá lịch sự, không hống hách, chỉ cố gắng tránh cùng Ngô Đồng
tiếp xúc quá thân thiết, mở cửa xe. Lệ Trọng Mưu định bước vào cổng,
nhưng vẫn thấy cô còn đứng trên bậc thềm, anh không thể không quay trở
lại.
Lệ Trọng Mưu tự nhận mình là người tốt tính, ngay đến loại trợ lý như Lâm Kiến Nhạc anh cũng chịu được 4 năm, mà đến lúc gặp cô, anh bỗng trở nên nóng tính, không nói
hai lời liền đi qua, cúi người xuống ôm cô, ba bước thành hai bước bước
lên bậc thềm.
Hành động của anh quá
nhanh. Ngô Đồng sợ hãi kêu lên một tiếng, phản xạ có điều kiện là giang
hai tay ôm lấy cổ anh. Ngô Đồng thấy thế, huyệt Thái Dương giật thình
thịch, tầm mắt cô không tới được mặt anh, chỉ có thể nhìn thấy yết hầu
mà thôi.
Cẳm Lệ Trọng Mưu căng
cứng, ôm cô đến cửa phòng Đồng Đồng ở tầng 3. Lúc sắp sửa đẩy cửa bước
vào, Lệ Trọng Mưu khựng một chút: "Đẹp mắt đến thế sao?"
Ngô Đồng giật nảy mình, xấu hổ quay mặt đi.
Tâm tình Lệ Trọng Mưu bị cô làm loạn, anh chỉnh lại nội tâm, giơ tay đẩy cửa ra.
Phòng khách bên trong
không có người, chính giữa đặt sô pha, anh muốn thả cô xuống, lại phát
hiện tóc cô vướng vào móc kẹp cà vạt, đang nghĩ làm thế nào để gỡ thì
cửa phòng khách bật mở.
Đồng Đồng đang muốn chạy ra ngoài, thấy hai người dính vào nhau, không khỏi ngơ ngác, đứng ngây ngốc ở cửa phòng.
Không ai muốn trình diễn cảnh này trước mặt nhi đồng cả!
"Thả tôi xuống!"
"Tôi, cũng, nghĩ, thế!" Mỗi một chữ của anh đều từ trong kẽ răng gằn ra.
Bạn nhỏ Đồng Đồng rất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!