Lệ Trọng Mưu vội từ bữa
tiệc đi thẳng đến nhà Ngô Đồng. Đồng Đồng mở cửa, nước mắt nước mũi tèm
nhem trên mặt. Lệ Trọng Mưu bế bổng cậu bé vào trong, Đồng Đồng ngoan
ngoãn dán lên đầu vai Lệ Trọng Mưu, cánh tay mập mạp như ngó sen ôm vòng lấy cổ anh.
Đến gần xem, thằng bé lớn lên cực kì giống anh, nhưng mắt lại giống mẹ, đôi mắt trong suốt, mờ
mịt hơi nước, ướt đẫm lệ khiến Lệ Trọng Mưu đau lòng ——
Lệ Trọng Mưu ngẫm nghĩ lại, người mẹ xảo quyệt kia và đứa con ngây thơ này thì làm sao mà giống nhau được?
Anh lấy khăn giấy lau mũi cho Đồng Đồng, thằng bé bắt lấy tay anh lau lau, có vẻ tâm trạng tốt hơn nhiều.
Đỗ xe xong, Lâm Kiến Nhạc theo lời đại boss dặn, trong chớp mắt liền thu thập đồ đạc của Đồng Đồng.
Đồng Đồng nhìn Lâm Kiến
Nhạc hai tay xách theo đồ đạc của mình, lo lắng không biết xảy ra chuyện gì, Lệ Trọng Mưu nói với con: "Đêm nay con đến nhà ba nhé?"
Đồng Đồng kiên định, buông tay khỏi cổ Lệ Trọng Mưu, khóc tiếp: "Con phái đợi mẹ!"
"Con không muốn ở với ba sao?"
Đồng Đồng lau nước mắt,
lấy tai bịt tai lại. Lệ Trọng Mưu không còn cách nào khác: "Ba đi tìm
mẹ, tìm được thì mang mẹ gặp con, được không?"
Chóp mũi Đồng Đồng đỏ bừng, hơi nghi ngờ: "Thật ạ?"
Chỉ trong một tháng này
Lâm Kiến Nhạc đã tu luyện thành công "dỗ trẻ tâm pháp", đến gần hát đệm
cho đại boss, khuyên Đồng Đồng đến toát cả mồ hôi. Lâm Kiến Nhạc ngồi
chỗ tài xế, đưa Đồng Đồng về Lệ Trạch.
Lệ Trọng Mưu tự lái xe theo sau, vừa quẹo vừa trao đổi, di động chợt vang, anh nghe máy: "Tìm được rồi?"
Đối phương báo cáo địa
chỉ bệnh viện, Lệ Trọng Mưu dập máy, lập tức chuyển hướng vào làn xe
đối diện, tăng tốc, nhanh chóng đến đó.
Y tá nói cho anh biết
thời điểm này không được phép vào thăm bệnh nhân, ban đầu khá hùng hổ
nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt bảnh trai cương nghị thì ngẩn người.
Rồi giật mình nhận ra đây chính là Lệ Trọng Mưu, liền cuống quýt mời
vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!