Nửa tháng trước, ngày 27 tháng 3 là sinh nhật Đồng Đồng, mấy ngày nay Ngô Đồng tăng ca, không thể ở bên con trai được. Vì thế mà Đồng Đồng cứ phụng phịu với cô, Ngô Đồng hứa khi nào rảnh sẽ đưa con đi Disneyland chơi nó mới vui lên một chút.
Cả tháng này Ngô Đồng đều bận tối mắt tối mũi, cô chuẩn bị rời khỏi TC*, đầu tháng sau sẽ đệ đơn từ chức. Chỉ còn ba tháng, nên Ngô Đồng phải xử lí cho xong toàn bộ khách hàng và hạng mục cô nắm trong tay. (*TC: mình nghĩ là tên công ty Ngô Đồng.)
Công ty Ngô Vũ xảy ra vấn đề, cô là em gái không lí nào lại không quay về giúp anh trai.
Nghe tin Ngô Đồng muốn về Nam Kinh, người vui mừng nhất là mẹ cô. Bao nhiêu năm qua, con gái và đứa cháu ngoại bảo bối của bà đều phải lăn lộn với cuộc sống bên ngoài, một năm cũng chỉ được thấy mặt có vài lần. Bây giờ bà càng giục cô mau giải quyết cho nhanh thủ tục từ chức.
Ngô Đồng lại hơi lúng túng: "Nhưng mà ba…"
"Vì ba con thương cháu ngoại nên mới để ý đến lời ra tiếng vào. Ba con tính tình nóng nảy, chẳng có việc gì đâu, mẹ với anh con khuyên ba con là được."
Chẳng còn cách nào khác cả. Cô không thể không trông nom Đồng Đồng. Thằng bé từ nhỏ đã dính lấy cô rồi. Nhìn trước nhìn sau, nói chung là nó không hài lòng với chị Mã Lệ – người cô giao trách nhiệm quản nó.
Cô bạn chí cốt Cố Tư Kì cứ gọi điện thoại là oán trách: Ngô Đồng ơi Ngô Đồng! Cô không dạy được cấp dưới cũng chẳng quản được con. Tư Kì còn "khen" Đồng Đồng, cái thằng bé này trong lòng nó trừ mẹ nó ra thì không còn ai hết!!!
"Đồng Đồng làm như thế cũng vì nó muốn làm cho cậu chú ý đến nó hơn thôi, thằng bé này có rất nhiều tâm sự, cậu là mẹ nó thì không thể không biết điều đó được."
Ngô Đồng nghe cô ấy nói, trái tim chợt mềm nhũn. Đúng vậy, cô biết con trai mình quấn mẹ, công việc có cần thiết phải vội vã như thế không?
Con trai cô mới là thứ vô giá nhất.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác có người không chịu buông tha cô ——
Khi giá trị TC gặp phải khủng hoảng trong quan hệ xã hội. Nghiệp vụ của bộ phận chủ chốt trong công ty bị Lệ thị chèn ép đến không ngóc đầu lên được. Toàn thể công ty từ cao xuống thấp, hễ rảnh rỗi là lại bàn tán: "Lệ thị vừa làm cái này… Lệ thị vừa làm cái kia…". Tin vỉa hè đâu đâu cũng có, ngay cả lúc đi uống cà phê cũng nghe được ba chữ "Lệ Trọng Mưu". Ngô Đồng chỉ cảm thấy…Phiền. Cô tự an ủi: còn may là ba tháng nữa sẽ rời xa nơi này vĩnh viễn.
Phiền muộn cứ liên tiếp lui tới.
Buổi chiều họp giao ban hôm nay, hạng mục cô tham gia xảy ra vài vấn đề, cô và hai đồng nghiệp nữa bị quản lí phê bình khá khắc nghiệt. Cô chán nản vừa nghe, vừa đưa tay vào túi nhấn nút tắt điện thoại.
Nội trong hôm nay, Ngô Đồng phải làm lại danh sách bán hàng. Cô bận đến ngay cả thời gian uống nước cũng không có. Sắc trời buông màn tối, Ngô Đồng nhìn xuyên tấm thủy tinh ra ngoài, chợt giật mình vì thời gian đã muộn.
Nhưng vẫn còn có một ít số liệu chưa sắp xếp xong, đồng nghiệp cùng tổ thấy cô tiếp tục vùi đầu làm, giục cô: "Chị Đồng, chị về trước đi, phần còn lại để chúng em làm được rồi."
Ngô Đồng cắn môi nghĩ ngợi một lúc, nói: "Vậy thì làm phiền các em nhé."
Cô cố chuẩn bị nốt cho xong phần của mình, gửi đến chỗ họ, rời khỏi OA*, thu dọn đồ đạc rồi đi luôn. (Mình tra google ra khá nhiều kết quả @@ vì không phải là dân văn phòng nên mình đang phân vân hai trường hợp:
OA – Office of Administration: Văn phòng quản trị
OA – Office of Automation: Văn phòng tự động hóa
bạn nào hiểu nghĩa là gì thì bảo mình để mình sửa nhé =))
Đến của thang máy cô lấy điện thoại ra, có mấy cuộc gọi nhỡ lúc chiều, đều là số máy nhà, chắc Đồng Đồng gọi giục cô về.
Cô gọi lại, nghe được giọng chị Mã Lệ run rẩy: "Đồng Đồng đến bây giờ vẫn chưa về…".
Cô không để ý lắm, thằng bé dùng chiêu này đâu phải mới một hai lần. Cô cười trấn an chị ấy: "Chị sang nhà Trương tiên sinh bên cạnh hỏi đi, xem có phải là Đồng Đồng đang chơi cùng Khả Khả không?"
Con gái nhà họ Trương và Đồng Đồng hay chơi với nhau. Con nhóc Trương Hàn Khả rất tinh quái, hai đứa tiểu quỷ ấy thường hợp lại bắt nạt người lớn.
"Chị hỏi từ lâu rồi, Đồng Đồng không có ở đấy, Khả Khả nói là nó với Đồng Đồng đi ngắm đại minh tinh, nhưng mà hai đứa nó lạc nhau rồi…"
Trong đầu Ngô Đồng vang lên một tiếng, luống cuống hết cả tay chân, vội vội vàng vàng chạy ra bãi đỗ xe.
Trương Hàn Khả không nói rõ được chuyện gì đã xảy ra, Ngô Đồng hoảng hốt gọi điện thoại, đến trường học, đến tất cả những nơi mà Đồng Đồng có thể đi… Nếu còn không thấy thì chỉ còn nước báo cảnh sát thôi…
Đang lúc hoang mang lo sợ khi, di động của cô bất chợt rung lên, vừa thấy là dãy số nhà mình, cô nhanh chóng bắt máy, giống như bắt lấy một tia hy vọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!