Thủ đoạn của Hướng Tá so
với của Lệ Trọng Mưu vẫn còn non tay lắm, với Lệ Trọng Mưu mà nói, cho
dù là người gần gũi nhất, cho dù là máu mủ tình thâm, anh nói hủy, phải
lập tức hủy.
Vì thế lòng dạ anh khiến người ta khiếp sợ…
Hướng Tá vắt óc suy nghĩ
nên nói cái gì để hóa giải đây. Anh chưa kịp nói gì, Lệ Trọng Mưu đã
tiến lên phía trước, thong dong từng bước một, giẫm lên hô hấp của Hướng Tá, đến gần Ngô Đồng.
Phía sau cô là tường, phía trước là anh, Ngô Đồng chẳng còn đường tiến lui.
Lệ Trọng Mưu cúi đầu sát
cô, khoảng cách được Lệ Trọng Mưu nắm giữ rất chính xác. Anh kề tai cô
thấp giọng: "Cô Ngô diễn đạt thật. Chắc không ít thằng đàn ông đã bị cô
lừa nhỉ?"
Hướng Tá tiến lên trước, đặt tay lên khuỷu tay Lệ Trọng Mưu: "Nơi đây là tòa án, xin ông Lệ tự trọng."
Lệ Trọng Mưu ngẩng đầu,
nhìn Hướng Tá, khóe môi nhếch lên, vùng khỏi tay anh ta, lôi người phụ
nữ vào phòng nghỉ. Hướng Tá muốn ngăn cản thì đã quá muộn. "Cốp!!!" Cánh cửa bị Lệ Trọng Mưu đóng sập lại chỉ cách mặt Hướng Tá không tới nửa
centimet.
Ngăn cách hết thảy.
Lệ Trọng Mưu tay còn dừng ở cửa, thân động chân chuyển, Ngô Đồng bị anh quay người đè trên cánh cửa gỗ.
Lệ Trọng Mưu nghĩ anh
điên rồi, chắc chắn anh bị điên nên mới tới đây tìm cô, muốn bàn lại một số chuyện trước khi phiên tòa bắt đầu!
Đầu ngón tay anh khêu cằm cô, giống như động tác lúc thân mật của tình nhân càng làm lòng Ngô
Đồng thêm run rẩy, cô nhấc tay muốn gạt tay anh ra.
Có khả năng địch lại sức mạnh của anh sao?
Cằm Ngô Đồng nhói đau,
ngón tay anh siết chặt cổ cô còn một tay khác bắt chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy. Chớp mắt đã bắt chéo hai tay cô ở sau lưng.
Lệ Trọng Mưu nhìn thẳng
vào mắt cô, như là muốn nhìn thấu tâm tư của cô, không biết anh đang
nghĩ gì, bất chợt anh cúi đầu kề sát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!