Chương 866: Tận thế

Dịch giả: Hiển055

Thẩm Thạch nhìn chằm chằm lên xúc tu màu đen trước mắt. Tới gần mới thấy rõ ràng bên trên xúc tu là những vảy đồ văn uốn éo như con rắn. Vẻ kích động trên mặt dần qua đi, thay vào đó lại là một dạng lai lai giữa sượng sùng và cương quyết.

Hắn nhìn rất lâu thân thể Lăng Xuân Nê đang co ro dưới đất, lặng yên khẽ nở một nụ cười. Sau đó di chuyển ánh mắt cứng rắn khỏi thân thể nàng hướng về mảng trời quỷ dị kia. Chẳng nói một lời mà lặng lẽ siết chặt cổ kiếm trong tay.

Từng đạo bạch sắc quang mang nhu hòa nổi lên như hỏa diễm trắng muốt bao bọc lấy thân thể hắn. Giữa thiên địa đột nhiên nghe thanh âm bình tĩnh của Thẩm Thạch truyền đến từ trong đoàn bạch hỏa:

"Xem ra ngươi tựa hồ chẳng sợ cái Khai Thiên Phủ kia, nhưng trái lại thì rất sợ chuôi cổ kiếm này. "

Giữa thiên địa chợt trở nên im lặng.

Sau một lúc lâu, thanh âm kia bỗng cười: "A, ngươi nghĩ như vậy sao?"

Thẩm Thạch nhìn lên bầu trời đáp: "Có người từng nói cho ta biết, một vạn năm trước chính chỗ này là nơi thanh cổ kiếm này cắm ngập tim ngươi khiến ngươi lại ngủ say lần nữa khi chuẩn bị thức tỉnh. Đến nay ngươi thật sự là không thể nào chịu thêm một kiếm nữa tổn thương."

Giữa không trung thanh âm kia bỗng nhiên chuyển thành lăng lệ ác liệt, như Kinh Lôi vang vọng: "Là ai! Là ai to gan dám nói như thế?"

Thẩm Thạch chậm rãi lắc đầu nói: "Có cái thanh âm thủy chung vẫn mãi lẩn quẩn trong đầu của ta."

Thanh âm kia chợt lặng xuống sau đó chậm rãi nói: "Xem ta là địch đối với ngươi cũng chẳng có lợi gì."

Thẩm Thạch hít sâu một hơi không nói gì.

Thanh âm kia tựa hồ bỗng nhiên rủ rỉ nói, dường như muốn dụ hoặc hắn: "Cần gì chứ, ngươi đối địch với ta đến một lần cũng căn bản chẳng có phần thắng, thậm chí lại chẳng có lợi lộc gì, ngươi cố sức không giao hảo để làm cái gì? Lui một bước a, chỉ cần lui một bước ta liền ban cho ngươi vô tận vinh hoa phú quý, ngoài ra còn có nữ tử ngươi yêu mến nhất nữa, thậm chí ta còn có thể cho người sinh mệnh vĩnh hằng, vĩnh viễn bất diệt trong cái thế giới này."

"Người sống lấy không phải đều vì những sự tình này sao?" Thanh âm kia trầm thấp thuyết giáo.

Thẩm Thạch giữ im lặng, sắc mặt khẽ giãn ra đôi chút.

Thanh âm kia chờ trong giây lát lại nói: "Hơn nữa cứ coi như ngươi nhất định phải là địch với ta, thế nhưng ngươi tìm được ta sao? Ngươi cầm trong tay cổ kiếm xác thực rất cường đại, nhưng ngươi đi đâu tìm cho ra chân thân của ta được, làm sao có thể làm bị thương ta đây? Hay vẫn là nói, ngươi cũng ngu xuẩn như con ác quỷ không gì sánh được kia, cứ cho rằng trái tim đó thực sự là trái tim của ta sao? "

Thẩm Thạch hạ tầm mắt nhìn thoáng qua khỏa tim bị Khai Thiên Phủ chém thành hai nửa, rồi lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, trong mắt hiện lên một tia lo âu.

Thanh âm kia lập tức đề cao một ít, dường như thấy được hi vọng, lại phát ra một tiếng cười ôn hòa nói: "Hơn nữa, còn có một bí mật, ta nghĩ ngươi vẫn còn chưa biết a?"

"Bí mật gì?" Thẩm Thạch hỏi.

"Năm đó sau cuộc chiến chúng Thần, thân thể của ta chia năm xẻ bày, hóa thành vô tận đại địa núi cao, trong đó trái tim của ta đã rơi xuống Thanh Long Sơn này. Trải qua ngàn vạn năm, mảnh đại địa này đã sớm hòa cùng ta làm một, nếu đúng như ngươi vọng tưởng có thể giết ta, như vậy kết quả chính là ngay tức thì mảnh đại địa này cũng sẽ sụp đổ, hậu quả như thế nào ngươi muốn nghĩ qua chứ?"

Thẩm Thạch chợt như nghĩ tới điều gì, sắc mặt trở nên trắng bệch.

"Ngươi đã nghĩ tới!" Thanh âm kia cười ha hả, cười đến toàn bộ Thiên Địa rung lắc đong đưa, "Lòng ta mà chết, hậu quả trực tiếp nhất chính là khối đại địa này như băng sơn địa liệt, tòa Thiên Hồng Thành cùng Thanh Long sơn mạch trên đầu này đều sẽ hoàn toàn sụp đổ, sau đó chìm vào biển rộng vô biên !"

"Bên trong tòa Đô thành đằng kia có hàng tỉ đồng bào của ngươi, ngươi làm như vậy thật sự có đáng giá không?"

"Ngươi giết ta cũng như ngươi tự tay giết vô số đồng bào nhân tộc của ngươi. Không những tự tay ngươi đẩy họ xuống Thâm Uyên mà còn đem cả tòa vạn cổ danh đô sinh cơ trùng trùng hủy diệt. Phải trả một cái giá lớn như thế ngươi vẫn muốn tự tay giết ta chứ? "

"Cái giá này quá lớn, ngươi cảm thấy có đáng không?"

Thanh âm kia ầm vang như lôi như ngục, vang dội bên tai Thẩm Thạch, dường như muốn xé toang thân thể hắn.

Cái giá này quá lớn, thật sự có đáng không?

Thẩm Thạch không biết, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa từng nghĩ qua chuyện này. Hắn không muốn gạt bỏ quyết định nhưng cũng không thể làm ngơ với tương lai vận mệnh của bao nhiêu người như thế. Nhưng sự thật lại một lần nữa bày ra trước mắt hắn.

"Để xuống đi, chỉ cần buống thanh kiếm này thì mọi thứ đều trở nên tốt cả. Ngươi có thể dễ dàng mà trải qua cả đời không lo tuế nguyệt bên người mình yêu thương. Tại sao phải khổ cực cứ mãi đấu tranh trong tuyệt vọng như vậy? "

"Hay vẫn là để xuống đi ..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!