Chương 50: Yên lặng

Hải Tinh ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh,: "Hôm nay sẽ có bão lớn, sáng nay người trong thôn không đi đánh cá, tuy còn trữ Quỷ Diện Hà, nhưng bão tới thì phải ở trong nhà, không thể ở bên ngoài làm được."

Thẩm Thạch đờ người, ngẩng đầu lên nhìn trời, bầu trời vạn dặm không mây, trong suốt xanh thẳm, nửa cụm mây cũng còn không có, khô ráo sáng sủa làm cho người ta tức lộn ruột. Hắn chỉ lên đầu: "Thời tiết thế này, mà ngươi bảo sẽ có bão?"

Hải Tinh gật đầu, vẻ rất đương nhiên: "Ừ. Tí nữa thôi sẽ xảy ra đó. Ngươi mau đi về đi, tốt nhất là về động phủ, đừng có ở ngoài bờ biển chạy quanh. "

Thẩm Thạch thấy Hải Tinh chắc chắn như vậy, trong lòng cũng bối rối, nhưng rõ ràng trời trong nắng ráo, sáng sủa vô cùng, mặt trời rực rỡ, lấy đâu ra dấu hiệu có bão?

Hải Tinh không nói gì thêm, hôm nay đi ra chỉ là để báo cho Thẩm Thạch một tiếng, nên nói xong rồi thì vẫy tay chào hắn, vội trở về Hồng Bạng thôn.

Thẩm Thạch đứng ngây người, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời, lẩm bẩm: "Thời tiết thế này mà bảo sắp có bão, ai tin a..."

Nhưng nói gì thì nói, Hải Tinh đã quyết định, Thẩm Thạch cũng chẳng thể làm gì, chẳng lẽ chạy vào trong Hồng Bạng thôn tìm lồng tôm, rồi cứ thế bóc tôm?

Hào hứng bừng bừng đầy nhiệt huyết chạy tới, định làm một trận lớn, ai ngờ lại không thành vì một nguyên nhân không thể nào tin được, Thẩm Thạch rốt cuộc đã biết được cảm giác cao hứng mà tới mất hứng mà về. Nghĩ tới nghiệp lớn đi kiếm Linh Tinh không thành, hắn cười khổ một tiếng, quay người ly khai.

Trở về Thanh Ngư Tập, trời vẫn trong xanh, tiếng sóng biển vẫn cọ vào bãi cát rì rào, nhưng Thẩm Thạch càng đi, càng cảm thấy hình như hơi yên tĩnh hơn bình thường.

Hắn ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, nghĩ nghĩ, mới phát hiện không biết từ lúc nào, những cây đại thụ đều đứng yên bất động, thường trên hải đảo, gió biển quanh năm không ngừng thổi, nên chúng lúc nào cũng lắc lư, rì rào.

"Còn bảo có bão to, gió còn không có nữa là!"

Thẩm Thạch tức giận hừ một tiếng, càng không tin lời Hải Tinh.

Nhưng đi thêm một lúc, Thẩm Thạch lại nhận thấy điểm khác thường. Người đi đường ít hơn rất nhiều, nhiều cửa hàng đóng cửa, làm ý định đi dạo mấy cửa hàng chơi của hắn cũng không thực hiện được.

Sao hôm nay chuyện gì cũng không như ý vậy a?

Nhưng, người đi đường sao đi như chạy thế kia, chẳng lẽ Hải Tinh nói thật?

Thẩm Thạch bối rối, hắn đã đi tới chỗ đường giao nhau giữa Thần Tinh Điện và Bạch Hạc Đường, đây là chỗ náo nhiệt nhất của Thanh Ngư Tập, giữa ngã tư đường có dựng mấy tấm bảng gỗ, phía trên dán một ít bố cáo, thông báo những chuyện quan trọng.

Thẩm Thạch bình thường đi Hồng Bạng thôn, nên không đi qua nơi này, nhưng nếu có bão, thì trên tấm bảng này sẽ có thông báo. Nhưng khi hắn tới nhìn, lại thấy trên bảng trống rỗng, không có gì cả.

"Thật là, nếu thật có bão ở đây đã sớm dán thông cáo rồi." Thẩm Thạch lập tức thở phào, nếu Lăng Tiêu Tông không thông báo, vậy chắc chắn bão không lớn, Hồng Bạng thôn thật là.

Nếu nơi đây đã không có chuyện gì, Thẩm Thạch cũng chẳng cần phải về động phủ ngay, dù sao sáng sớm cũng không tu luyện được. Hắn quyết định tới Linh Thú điện đi xem Tôn Hữu, dù sao tên kia cũng đã nhiều lần muốn tới thăm hắn mà không đi được, bây giờ mình có cơ hội, phải tới xem hắn một cái.

Từ lúc tới Thanh Ngư Đảo tới giờ, trừ ở trong động phủ tu luyện thì hắn chỉ đi Hồng Bạng thôn bóc tôm cả ngày, chưa hề đặt chân tới nơi nào khác, nên dù trên Lăng Tiêu giản lược có ghi chú vị trí các Đường, nhưng Thẩm Thạch cũng không nhớ rõ Linh Thú điện ở đâu, cứ theo trí nhớ đại khái về Lăng Tiêu giản lược đi thẳng tới, định vừa đi vừa hỏi đường.

Hắn rời đi chưa lâu, hai đệ tử Lăng Tiêu Tông xuất hiện, tuổi tác đều cỡ sư huynh. Hai người một cao một thấp, người cao đang cau mày, bực bội to tiếng với người thấp: "Không phải là ngươi lười biếng không dán lên hay sao?"

Người thấp ủy khuất: "Sư huynh, sáng sớm nay ta thật đã đến đây dán thông cáo rồi mà."

Hai người đi tới trước tấm bảng gỗ xuống, người cao cười lạnh, nhìn tấm bảng: "Vậy nó đâu?"

Người thấp im lặng, cười khổ: "Chắc là… chắc là bị gió thổi mất?"

Người cao "Phì" một tiếng, không khí chung quanh đã có vẻ nặng nề, đường sá vắng tanh, một tia gió cũng không,: "Ở đâu ra gió? Thổi đi đâu hả?"

Người thấp buồn rười rượi nói không ra lời, chán nản lấy tờ giấy kẹp dưới nách dán lên bảng gỗ, lần này ép dán rất chặt, không chút lơ là.

Nhìn hắn thành thật làm việc, sắc mặt người cao mới tốt hơn một chút: "Ngày thường bảo ngươi làm việc đàng hoàng, ngươi luôn coi lời nói của ta là gió thoảng bên tai, hôm nay may mắn là ca ta trực, phát hiện sớm, nếu không nếu bị Khang Thần sư huynh bắt được sơ suất này, có tin huynh ấy sẽ báo cho Vương Tuyên sư huynh, đưa ngươi sang đảo thứ sáu phạt làm cu li một tháng mới được về hay không?"

Người thấp rụt đầu, có vẻ rất sợ cái "đảo thứ sáu" kia. Người cao nhìn tấm bảng gỗ, ngẫm nghĩ: "Dán bị trễ một khoảng thời gian như vậy, không biết có sao không?"

Người thấp đáp: "Không có chuyện gì đâu. Những sư đệ mới nhập môn đều có sư huynh giám sát, những chỗ làm nhiệm vụ cũng có sư huynh trông coi, còn những người đã tới đảo từ năm năm thì đều đã biết rồi, tuy Thương Hải phong bạo không thường xảy ra, nhưng chúng ta chỉ là báo thêm mà thôi."

Người cao gật đầu,: "Ừ… cũng đúng, lần Thương Hải phong bạo này tuy khủng bố, nhưng trên đảo nhiều năm qua đã phòng bị kỹ, chẳng có gì phải sợ, chỉ có bên Trận Đường muốn thu thập Linh tài, đã phái ít đệ tử mới ra bãi biển đi nhặt vỏ sò, nếu chạy về không kịp sẽ nguy hiểm chút thôi. Nhưng bên đó cũng đã cho mấy sư huynh tọa trấn, chắc là không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!