Chương 48: Bí pháp

Ngủ say không biết bao lâu, trong bóng đêm mờ mịt, tới khi một ánh sáng nhạt hiện lên trong trí nhớ, có phần lạ lẫm, lại có phần quen thuộc, nhưng không biết tột cùng là gì, một cơn run rẩy như điện chạy dọc khắp toàn thân, làm hắn phải bật kêu to!

"A..."

Thẩm Thạch giật bắn mình ngồi dậy, thở hổn hển, chưa tỉnh hẳn nhìn quanh, một lúc sau mới hồi phục tinh thần, cố nhớ lại cơn ác mộng.

Nhưng mọi thứ rất mơ hồ. Hắn xoa trán, mới biết mình đã vã mồ hôi lạnh, không nhớ nổi mình mơ thấy gì, nên ngồi im trên giường một lúc lâu, tới khi đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo, mới nhận ra cơ thể mình cực kỳ nhẹ nhàng, tinh thần sung mãn sảng khoái, toàn thân tràn đầy sức mạnh.

Thẩm Thạch vô thức nhìn sang đồng hồ cát cũ kỹ ở bên cạnh giường. Những hạt cát trắng lặng lẽ chảy, phần trên chỉ còn lại một chút xíu cát. Thẩm Thạch nhíu mày, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Đồng hồ cát này là hồi đó khi chia tay, cha Thẩm Thái tặng cho hắn làm kỷ niệm, cát chảy xong một lần là vừa vặn một canh giờ. Thẩm Thạch nhớ lúc bắt đầu tu luyện, đã đảo đồng hồ để tính thời gian.

Nói như vậy, từ lúc bắt đầu tu luyện tới bây giờ, mới chỉ đi qua gần một canh giờ?

Thẩm Thạch trầm ngâm, nhảy xuống giường, vận động cơ thể, quay đầu xoay người vung tay cuối cùng còn nhảy nhảy mấy cái, cuối cùng rút ra kết luận chính thức, tinh thần và thể lực của hắn đã thay đổi, dư sức lột một lúc hai ba mươi con Quỷ Diện Hà!

Nhưng… vậy là sao nhỉ...

Thẩm Thạch cau mặt suy nghĩ, trong khẩu quyết Tinh La Công hay lời dặn của Vương Tuyên sư huynh Tô Hà sư huynh, thậm chí mấy câu chuyện phiếm với bọn Tôn Hữu, Hạ Tiểu Mai, Tưởng Hồng Quang mấy ngày nay, cũng đều mang một quan điểm giống hệt, là đệ tử mới của Nhân tộc khi tu luyện, sau mỗi thu nạp Linh lực dẫn linh vào cơ thể, thì cả người đều vô cùng mệt mỏi, nhất là tinh thần.

Vương Tuyên sư huynh nói rất rõ, khi linh lực trong Linh Tinh tiến vào khí mạch, dù là dùng pháp môn công quyết nào, thì kết quả cũng là lấy tổn hao tinh thần để dẫn dắt nó. Nên tất cả tu sĩ sau khi tu luyện xong đều mệt mỏi, đây cũng là nguyên do mỗi ngày một tu sĩ chỉ tu luyện một lần, nếu nóng vội tu luyện quá nhiều lần, tinh thần sẽ không chịu nổi, cứ cưỡng ép nghịch thiên, không tới mười ngày nửa tháng, sẽ biến thành một người ngu ngốc.

Dù là tu sĩ có cảnh giới cao hơn, đạo hạnh sâu hơn, thì cũng như vậy. Vì tu sĩ Ngưng Nguyên cảnh hay thậm chí Thần Ý cảnh, tuy thân thể và tinh thần đều hơn xa Luyện Khí cảnh tu sĩ, nhưng mỗi lần thu nạp Linh lực cũng vẫn bị hao phí tinh thần, chẳng những vậy, khi cảnh giới cao, lượng linh lực thu nạp mỗi lần cũng tăng theo, nên tinh thần hao phí cũng gia tăng đồng dạng, dù không tới mức mệt mỏi rã rời, nhưng tuyệt đại đa số cao đoạn tu sĩ, vẫn một ngày chỉ tu luyện một lần.

Đây là đạo lý của Hồng Mông trong Tu Chân giới, Thẩm Thạch bái nhập Lăng Tiêu Tông không bao lâu, thì đã được các sư huynh cho biết.

Nhưng mà, tình hình của mình như vầy, hình như không giống a...

Sự hưng phấn do nhập linh thành công đã biến mất, Thẩm Thạch cảm thấy lẫn lộn, nhưng nghĩ mãi cũng không nghĩ ra. Hắn quyết định ngồi lại xuống giường, nhắm mắt lại, làm lại quá trình tu luyện, muốn từ đó tìm ra manh mối.

Nắm Linh Tinh, tĩnh tâm, tập trung tư tưởng, tu luyện, cảm giác, hắc ám, ánh sáng nhạt, Linh lực, truy đuổi, dẫn linh, vào cơ thể, tất cả quá trình hắn đều lặp lại giống hệt, tới cuối cùng, hắn nhận ra mọi thứ đều rất bình thường, hoàn toàn bình thường, trừ một việc không còn dấu hiệu thân thể cắn trả, tu luyện thành công...

Hắn mệt mỏi, ngã xuống giường, trong đầu lại là cảm giác hưng phấn hệt như lần trước, không cản nổi cơn buồn ngủ đang lấn tới, hắn lại mơ màng ngủ.

Tới khi tỉnh lại...

Thẩm Thạch cau mặt, mơ hồ bắt được gì đó, cố gắng nhớ lại mọi thứ lúc mình mơ màng kia, nhưng mọi thứ rất mơ hồ, không nhớ được gì...

Không lẽ trong lúc ngủ xảy ra chuyện gì sao? Mình rõ ràng đâu có làm gì, bây giờ nhớ lại, rõ ràng mình không làm gì cả, mệt tới mức chỉ muốn ngủ, nếu khi đó có gì đó làm đề thần tỉnh não...

Đề thần tỉnh não!

Bốn chữ này như tia chớp xẹt qua đầu Thẩm Thạch, hắn run người, một cái tên từ từ hiện ra.

Thanh Tâm Chú, là Thanh Tâm Chú ... thứ hắn luôn né tránh, không dám đụng vào?

Sắc mặt Thẩm Thạch quái dị, có giật mình mừng rỡ, nhưng cũng có mơ hồ hoang mang, hắn chần chừ, thò tay vào sâu trong giường lục lọi, lôi ra một quyển trục màu đen.

Ngày đó lúc mới vào Lăng Tiêu Tông, qua cửa Thôn Tinh Thiềm, Thẩm Thạch nhận ra Thất Diệp Kim Quỳ Hoa của Thanh Tâm Chú sẽ mang tới cho mình phiền toái, nên không dám mang theo bên người nữa, vừa vặn Lăng Tiêu Tông cho mỗi đệ tử mới một động phủ riêng, không đúng Vân Phù không mở ra được, nên Thẩm Thạch đem nó giấu bên trong động phủ.

Từ hồi có được Thanh Tâm Chú, Thẩm Thạch đương nhiên đã xem qua rất nhiều lần, nhưng trong lòng vẫn có băn khoăn, không dám tu luyện, sau này lại bị thân thể cắn trả, tới Hồng Bạng thôn bóc tôm vân vân, nhiều chuyện dồn dập, làm hắn quên mất Thanh Tâm Chú.

Ai mà ngờ, ngay lúc vất vả thích ứng được thân thể cắn trả, thành công tu luyện lần đầu tiên, lại vô tình tu luyện luôn Thanh Tâm Chú.

Thật đã tu luyện qua sao? Thẩm Thạch trong lòng trong yên, đứng dậy kiểm tra cơ thể từng li từng tí, xác định mình không có gì khác thường, trừ tinh thần đặc biệt lanh lẹ sung mãn, khác hẳn với những người khác.

Hay là, Thanh Tâm Chú thần bí này, quả thực là một môn công pháp chuyên môn đề thần tỉnh não?

Thẩm Thạch không khỏi nhảy dựng...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!