Tôn Hữu Thẩm Thạch không dám nói lời nào, sợ quấy rầy mạch suy nghĩ của Vương Tuyên, một lát sau, Vương Tuyên mới nói: "Thẩm sư đệ, hiện tượng này ta thực chưa từng nghe qua, nhưng theo lời ngươi kể, thì có lẽ là do tốc độ tu luyện quá mau, không thích ứng kịp, chứ không có gì đáng ngại. Hôm nay ngươi làm lại, chỉ tu luyện một lần, xem xem cơn đau thân thể cắn trả có bớt dần hay không, nếu có, thì mọi việc đều bình thường, nhưng nếu cơn đau lại tăng lên, thì ngày mai hãy tới đây tìm ta."
Thẩm Thạch gật đầu, được sư huynh đạo hạnh cao minh chỉ bảo, trong lòng hắn yên tâm không ít, lập tức cảm ơn. Vương Tuyên gật đầu, cũng không đáp lại, hai người đang muốn cáo lui, Vương Tuyên chợt nhìn Tôn Hữu,:
"Tôn sư đệ, ngươi lưu lại một lát, ta có lời muốn nói với ngươi."
Thẩm Thạch Tôn Hữu nhìn nhau, nhẹ giọng: "Ta đi về trước."
Tôn Hữu gật đầu. Thẩm Thạch đi xa, trong tĩnh thất chỉ còn lại Vương Tuyên và Tôn Hữu, Vương Tuyên nhàn nhạt nói:
"Về sau không được tùy tiện dẫn người tới chỗ ta nữa."
Tôn Hữu ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn Vương Tuyên, nhưng Vương Tuyên đã nhắm mắt lại, không nóigì nữa.
Tôn Hữu cười nhạt: "Vương sư huynh, nếu là Đại ca ta dẫn người tới đây, chắc ngươi không nói như vậy đâu nhỉ."
Vương Tuyên nhướng mày, mở mắt, Tôn Hữu nhìn thẳng hắn, không hề sợ hãi, Vương Tuyên hờ hững lắc đầu,: "Ngươi sai, dù đại ca ngươi Tôn Hằng có tới đây, ta cũng làm như thế." Ngữ khí hắn rất thản nhiên, "Trong môn cứ mỗi mười đệ tử mới, sẽ có một giám sát sư huynh, giải thích nghi hoặc giúp các người, nếu ai cũng bỏ qua họ như thế, tới thẳng đây tìm ta, thì cần tới họ giám sát làm gì, ta cũng bị các ngươi làm phiền cả ngày mệt chết."
Tôn Hữu hừ một tiếng, vẻ rất không đồng tình với câu trả lời của Vương Tuyên, nhưng không nói gì, chỉ chắp tay, không một lời xoay người ly khai.
Vương Tuyên ngồi trên bồ đoàn nhìn bóng lưng Tôn Hữu rời đi, chau mày, thở dài một tiếng, nét mặt ưu phiền, nhắm mắt lại.
※※※
Thẩm Thạch đương nhiên không biết chuyện giữa Tôn Hữu với Vương Tuyên, nhưng hắn nghĩ, Vương Tuyên nếu là đệ tử của Tôn trưởng lão, thì đương nhiên quan hệ với cháu trai của Tôn gia không thể tầm thường.
Chuyện hôm nay làm hắn càng hiểu thêm một ít về thế lực của các thế gia, chuyện này chẳng ảnh hưởng gì tới hắn, chẳng lẽ lại oán trời trách đất, trách cha mẹ mình không cho mình một gia thế tốt hay sao?
Hắn không nhu nhược tới mức ấy.
Trên đường đi về Bạch Ngư Vịnh, mắt thấy sắc trời đã lại xẩm tối, một ngày lại đã lặng lẽ trôi qua, trên Thanh Ngư Đảo này, mỗi ngày đều thật là phong phú.
Hắn nhìn ánh trời chiều đang nhuộm hồng một mảnh bầu trời, quay người đi vào động phủ.
Vân Phù giơ lên, Tinh Huy Châu lóe ra hào quang rồi sáng lên, chiếu sáng cả thạch thất. Trong phòng mọi thứ đều y nguyên, giống hệt lúc sáng hắn rời đi. Thẩm Thạch leo lên giường ngồi, nhắm mắt, để tinh thần tĩnh lặng, ngần ngừ rồi cầm viên Linh Tinh, hít sâu một hơi bắt đầu tu luyện.
Hắn tới Lăng Tiêu Tông tu luyện, con đường đi tới ngày hôm nay, đã chịu khổ không ít, quá nhiều khúc chiết, bình thường khó mà nhẫn nại, nhưng ngày đó Vương Tuyên sư huynh đã nói, tiên lộ dài đằng đẵng, gian nguy vô số, tâm tính khiếp nhược làm sao tựu thành?
Hắn khẽ siết viên Linh Tinh trong tay, nhắm mắt lại.
Lần này, cũng không khác gì những lần trước, cũng là cảm nhận ánh sáng yếu ớt của linh lực, bắt lấy nó, dẫn nó vào khí mạch cơ thể.
Không có pháp trận của Thần Tinh Điện hỗ trợ, nên giống tối qua, Thẩm Thạch phải tốn rất nhiều khí lực mới làm xong mấy bước này, hoàn toàn đắm chìm trong tu luyện, hắn không biết thời gian hắn thực hiện tối nay đã nhanh hơn tối hôm qua một chút.
Lúc Linh lực sắp vào cơ thể, trong lòng hắn khẩn trương hẳn lên, đúng như hắn đoán, dấu hiệu thân thể cắn trả lại xuất hiện.
Cơn đau mãnh liệt từ khắp người truyền tới, làm cả cơ thể hắn tê liệt, trán đổ mồ hôi lạnh, khuôn mặt vặn vẹo, ngã nhào xuống giường, việc tu luyện lần nữa bị gián đoạn.
Chỉ có điều, lúc nằm vật xuống run rẩy, cả người đau đớn, Thẩm Thạch lại cảm thấy vui mừng, vì cơn đau quả thực đã nhẹ hơn hẳn tối hôm qua, xem ra Vương Tuyên sư huynh nói đúng, mình hôm qua quá nóng vội, chứ nếu theo đúng tiến trình, thì cơn đau đã giống như hôm nay, giảm đi một ít.
Đã có hy vọng, tâm tình Thẩm Thạch cũng lập tức khá hơn, cơn đau đang tàn sát bừa bãi trên người cũng không coi vào đâu.
Tinh Huy Châu tỏa hào quang nhẹ nhàng chiếu xuống người thanh niên, tới khi hắn lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.
※※※
Những ngày tiếp theo, mỗi ngày của Thẩm Thạch đều trôi qua theo quy luật, hắn cũng đã dần quen sinh hoạt trên Thanh Ngư Đảo.
Mỗi ngày kiên trì một lần tu luyện, không dám làm thêm lần nào, dấu hiệu thân thể cắn trả cũng từ từ hạ thấp, sắp sửa biến mất không còn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!