Chương 42: Cầu tình

Thẩm Thạch rời khỏi Hồng Bạng thôn, trên đường trở về Thanh Ngư Tập tìm một cánh rừng yên tĩnh, nhìn quanh không người bèn chui vào, cởi đồ ra phơi lên cành cây. Trên hải đảo tuy ướt át, nhưng gió biển thổi không ngừng, ven rừng cũng có gió, chỉ phơi một lúc, quần áo đã khô.

Thẩm Thạch lấy đồ xuống, giũ giũ, rồi mặc lên người, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Dù trong thôn Hồng Bạng làm thịt tôm cả ngày, tới cuối còn suýt chết đuối, tới giờ vẫn còn mệt đừ, nhưng tinh thần lại thoải mái.

Con đường từ Hồng Bạng thôn về Thanh Ngư Tập chỉ có một đường chính, không rẽ ngang hay phân nhánh, nên sau khi đám thiếu niên đi về hết, con đường trở nên vô cùng quạnh quẽ, trời chiều đang ngả về tây, chỉ còn lại một mình Thẩm Thạch.

Lúc tới vô cùng náo nhiệt, lúc về cô đơn tịch liêu, tình cảnh trước sau thật chênh lệch quá lớn, nhưng Thẩm Thạch đầy lơ đễnh, bước chân nhẹ nhàng thoải mái mà đi. Tới khi về tới Thanh Ngư Tập, mặt trời đã tới gần đường chân trời thêm chút ít, ánh nắng chiều sáng lạn, nhuộm hồng cả một mảng mặt biển lớn.

Thanh Ngư Tập, cũng không còn vẻ náo nhiệt của ban ngày, đa số đệ tử Lăng Tiêu Tông đã quay về động phủ của mình, những cửa hàng hai bên đường cũng đã đóng cửa hơn phân nửa, hình như ở Thanh Ngư Đảo, tất cả mọi người đều có thói quen nghỉ sớm, hoàn toàn khác với những tòa thành tục nhân phồn hoa, dù trời đã tối đen, nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng, ồn ào náo nhiệt.

Thẩm Thạch vốn định vào một hai cửa hàng gần nhất để xem, nhưng nghĩ sau này thời gian còn dài, chẳng cần phải nóng vội, nhìn quang cảnh Thanh Ngư Tập trong trẻo nhưng lạnh lùng, hắn cũng không chần chừ, đi thẳng về động phủ.

Vừa đi hắn vừa suy nghĩ, không biết ba người Tôn Hữu đã tìm được nhiệm vụ nào phù hợp chưa.

※※※

Lúc Thẩm Thạch đi theo con đường thẳng rộng rãi một đường trở về tới Bạch Ngư Vịnh, sắc trời đã dần tối, bầu trời trở nên ảm đạm, ánh chiều tà chiếu xuống vịnh, gió êm sóng lặng, thủy triều lên xuống nhẹ nhàng, như một người tình nhân ôn nhu đưa tay, vuốt ve bãi cát trắng.

Đã là hoàng hôn, nhưng hoàn toàn vượt quá dự kiến của Thẩm Thạch, hắn vốn tưởng chỗ này cũng yên tĩnh vắng vẻ, nhưng không ngờ ở đây còn náo nhiệt hơn Thanh Ngư Tập, nhiều đệ tử không ở trong động phủ, mà ra ngoài bãi cát chơi đùa, dưới ánh chiều tà, trông rất vui tươi.

Dù sao, những người tới nơi này đều là thiếu niên mới chỉ hơn mười tuổi.

Người chạy đuổi trên bờ cát, người nhảy vào trong nước, làm nước văng tung tóe, tiếng cười phiêu lãng theo làn gió, khiến hoàng hôn đầy sức sống.

Thẩm Thạch cũng không muốn trở về động phủ ngay, tới bên rìa bãi cát, ngồi xuống một tảng đá, ngắm nhìn bãi biển náo nhiệt, và mặt trời sắp biến mất sau đường biển xa xa.

Gió biển thổi từng đợt, quét lên tóc hắn, mỏi mệt của một ngày lao động, dường như tiêu tán trong gió mát.

Tiếng bước chân đột ngột tới gần, hai người đi ngang qua chỗ hắn, bỗng một người quay lại nhìn hắn. Thẩm Thạch giương mắt nhìn lại, thì ra là hai chị em Chung Thanh Lộ Chung Thanh Trúc, Chung Thanh Lộ việc đáng làm thì làm đi ở phía trước, trong tay cầm một túi nhỏ, thỉnh thoảng thò tay vào móc đồ ăn vặt, đôi má bầu bĩnh đỏ ửng, rõ ràng là nhìn thuận mắt hơn ban ngày, Chung Thanh Trúc vẫn là bộ dáng cẩn thà cẩn thận, đi theo sát đường tỉ.

Chung Thanh Lộ nhận ra Thẩm Thạch, ánh mắt không hữu hảo cho lắm, nhưng dù sao kẻ đắc tội cô là Tôn Hữu, Thẩm Thạch chẳng qua là người vô tội bị liên quan, nên Chung đại tiểu thư không định nhằm vào Thẩm Thạch, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, như một con khổng tước kiêu ngạo hất đầu bước đi. Chung Thanh Trúc sau lưng cô áy náy cười với Thẩm Thạch, vội đi theo.

Thẩm Thạch vuốt vuốt trán, lắc đầu cười khổ.

Cuối cùng, ánh chiều tà cũng chìm vào mặt biển, biến mất, Bạch Ngư Vịnh rút cuộc chìm vào bóng tối, đám thiếu niên nhao nhao rời khỏi bãi biển, trở về động phủ của mình, trong thoáng chốc, bờ biển lại trở nên yên tịnh, chỉ còn tiếng thủy triều rào rào trong bóng tối, liên miên không dứt.

Thẩm Thạch cũng trở về tòa động phủ "Giáp bốn mươi mốt", dùng Vân Phù mở cửa đi vào, vốn tưởng trong phủ cũng sẽ tối om, không ngờ sau khi hắn đóng cửa, trên đỉnh động phủ đột nhiên sáng lên bốn đạo hào quang, ôn hòa như ánh sao đêm, chiếu xuống động phủ, làm cho động phủ sáng sủa hẳn lên.

Thẩm Thạch hoảng sợ, tối hôm qua hắn đã ở đây nghỉ ngơi, đâu có nhìn thấy dị trạng này, lập tức bước tới ngẩng đầu lên nhìn, thấy trên thạch bích chẳng biết từ lúc nào mọc ra bốn hạt châu to cỡ nắm đấm, ánh sáng chính là từ chúng phát ra. Ngay giữa bốn hạt châu, còn có một khay ngọc bát quát to cỡ bàn tay, mơ hồ có vân khí chuyển động.

Thẩm Thạch thoáng nhớ lúc mình vào cửa, trên cửa có Bát Quái Tỏa, bèn móc Vân Phù, thử chĩa vào khay ngọc quơ quơ, quả nhiên chỉ chốc lát sau, mây trôi lưu chuyển, khay ngọc bát quái có phản ứng, bốn viên Minh Châu lập tức tối đi, cả động phủ chìm vào bóng tối.

Một lát sau, Thẩm Thạch phất phất tay, minh châu lại sáng lên.

Giờ mới khám phá ra bí mật thần kỳ của động phủ, Thẩm Thạch ngửa đầu nhìn bốn viên Minh Châu thần kỳ, trong lòng tấm tắc mãi không thôi. Đã có bốn viên Minh Châu này, mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít nhất không cần đốt nến để đọc sách.

Chỉ có điều... Thẩm Thạch ngồi xuống bàn, nhăn mày, cấm chế này sao hôm qua không kích hoạt, mà lại sau một ngày mới xuất hiện?

※※※

Thanh Ngư Tập, Hiên Nhật Đường.

Vương Tuyên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhìn Khang Thần cũng đang ngồi xếp bằng giống mình cách đó không xa, sắc mặt bất thiện, mặt trầm như nước. Khang Thần bộ dáng có tật giật mình, cười gượng gạo không dám nói lời nào, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Vương Tuyên.

"Hừ..." Vương Tuyên hừ lạnh một tiếng, không chút cố kị nhìn chằm chằm vào gương mặt anh tuấn của Khang Thần, cầm lấy bình trà bên cạnh châm nước uống, Khang Thần lập tức nhảy tới bàn trà, bộ dạng chân chó rót trà đưa cho Vương Tuyên, cười nịnh nọt: "Sư huynh, mời uống trà."

Vương Tuyên vẻ mặt tức giận nhận lấy, nhếch miệng, uống một ngụm, lạnh lùng" "Nói đi, chuyện " Tinh Huy Châu " ở Bạch Ngư Vịnh là sao?"

Khang Thần cười khan một tiếng,: "Sư huynh, ta, ta là vì có quá nhiều việc, nên quên mở cấm chế..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!