Chương 4: Thiếu niên

Bước ra ngưỡng cửa, âm thanh huyên náo như thủy triều lướt qua người Thẩm Thạch, ở nơi này ngay bên ngoài lầu một là con đường náo nhiệt phồn hoa nhất bên trong thành Tây Lô, người ngựa như nước chảy qua lại trên đường.

Hai bên đường rộng rãi, dõi mắt nhìn qua, từng dãy nhà đều là các cửa hàng, không biết có bao nhiêu người đang lui tới tiệm ăn ở đầu hai đường, mà Thiên Nhất Lâu tọa lạc trên con đường dài này, không thể nghi ngờ chính là nơi có khí thể lớn nhất tựa như hạc giữa bầy gà, bất luận lúc nào khách khứa cũng ra vào tấp nập. Duy nhất có thể sánh cùng với Thiên Nhất Lâu, chính là ở đối diện cách đó không xa trên phố, một tòa nhà có kiến trúc cổ xưa với khí thế bất phàm, vô luận ở bất cứ phương diện nào, tựa hồ cũng không kém cạnh Thiên Nhất Lâu.

Đó là một trong hai đại cửa hàng trong thành Tây Lô cùng với Thiên Nhất Lâu, bảng hiệu nặng nề bên trên cánh cửa, viết ba chữ mạ kim lớn: "Thần Tiên Hội".

Đứng ở cửa Thiên Nhất Lâu, ánh mắt Thẩm Thạch tự nhiên nhìn về phía cửa hàng của Thần Tiên Hội, thần sắc trong mắt có chút phức tạp.

Thần Tiên Hội, là một danh tự như sấm bên tai, không giống như Thiên Nhất Lâu chỉ có danh tiếng giàu có bên trong thành, trên thực tế, Thần Tiên Hội có thể nói là loại hình thương hội khổng lồ nhất từ trước đến nay trong các giới Hồng Mông, thế lực của nó bao trùm đến những địa phương mà Nhân tộc sở hữu, có câu nói: "Hồng Mông một thành chín mươi châu, khắp nơi đều có Thần Tiên Hội", mà ngược về ngày xưa cho dù là trong thời đại của Thiên Yêu Vương Đình, cũng không có bất cứ thương gia nào đạt tới.

Lịch sử của thương hội này đã có từ rất lâu, theo truyền thuyết ngay từ vạn năm trước trong thời đại Nhân

- Yêu hai tộc huyết chiến, thì thương hội này đã sinh ra, là một nhân tộc đã từng bị các tộc khác của Hồng Mông giới tùy ý khi dễ, lúc này vẫn còn là một tộc bé nhỏ được chống đỡ bởi sáu vị thánh nhân của tộc.

Mà vạn năm sau, thương hội cường đại thần bí này chẳng những không giống như rất nhiều môn phái tu chân lúc sinh lúc diệt, ngược lại luôn luôn trầm mặc an tĩnh và nhanh chóng phát triển. Cho đến ngày nay, Hồng Mông chủ giới một thành chín mươi châu, ở những nơi có thành trì trọng yếu, cũng đều có một cửa hàng của Thần Tiên Hội, chẳng phân biệt sưu cao thuế nặng.

Mà qua vạn năm tích lũy được danh tiếng vô cùng lớn, khiến cho vô luận Thần Tiên Hội ở nơi đâu, cũng là lựa chọn đầu tiên khi tu sĩ muốn mua bán hàng hóa trong giới tu chân.

Tương ứng với tài lực là thế lực, tuy Thần Tiên Hội từ trước tới nay cũng chỉ mở cửa hàng làm ăn, nhưng ở trong Hồng Mông giới, ngoài mười một danh môn đại phái Tứ Chính Thất Huyền, vô luận là đông đảo tán tu hay những danh môn đệ tử thế gia, cũng ngầm công nhận Thần Tiên Hội kỳ thật chính là thế lực cường đại thứ mười hai của Hồng Mông chủ giới.

Thậm chí còn có không ít người cho là, dùng tài lực đáng sợ của Thần Tiên Hội, ở bất cứ nơi đâu cũng không cần cho vào mắt, tuy chỉ là một thương hội, nhưng những chỗ cung phụng tu chân cao thủ nhiều không thể đếm xuể, môn phái thế gia giao hảo cùng Thần Tiên Hội lại càng nhiều như sao trên trời. Tính toán theo cách này, chỉ sợ thực lực ngầm của Thần Tiên Hội còn muốn vượt qua Tứ Chính Thất Huyền lừng lẫy ngoài kia.

Tuy nhiên cách nói này cũng chỉ là một đề tài lúc trà dư tửu hậu nhàm chán mà thôi, chí ít ở bên ngoài, Thần Tiên Hội chưa từng biểu lộ chút ý đồ gì với quyền thế trong giới tu chân. Cho tới nay, Thần Tiên Hội cũng chỉ mở cửa kiếm tiền làm ăn mà thôi, cũng chính trong bối cảnh này, đối mặt với thương hội lớn thậm chí quá mức cường đại như vậy, Thẩm Thái cha của Thẩm Thạch lại có thể phát triển Thiên Nhất Lâu không kém cảnh, ở trong thành Tây Lô có thể trở thành một trong hai đại cửa hàng cùng với Thần Tiên Hội, thật sự là một kỳ tích.

Dĩ nhiên, phạm vị của cái gọi là "kỳ tích" này, cũng chỉ ở trong thành Tây Lô, còn nhìn khắp diện tích của Hồng Mông chủ giới mà nói..., căn bản là không đáng nhắc tới. Nhưng dõi mắt khắp các giới Hồng Mông với vô số thành lớn trấn nhỏ, có mấy người có thể làm được điều này? Nam tử mập lùn Thẩm Thái này, với khả năng của hắn thì mấy năm gần đây ngày càng được Huyền Âm Môn coi trọng, Thẩm Thạch nhờ đó cũng có được chỗ tốt, theo tin tức bên trong của Huyền Âm Môn truyền ra, hắn có thể có được một danh ngạch, thuận lợi bái nhập Huyền Âm Môn để tu hành.

Phần đãi ngộ này nghe qua tựa hồ không có chỗ nào đặc biệt, nhưng chỉ cần nhìn đám tán tu chán nản vô cùng ngoài kia hàng ngày chỉ vì một hai mảnh Linh Tinh mà phải bôn tẩu, thì mới biết được có một môn phái tu chân làm chỗ dựa cho bản thân là chuyện quan trọng cỡ nào.

Huyền Âm Môn được coi như là môn phái tu chân lớn mạnh nhất Âm Châu, tuy nói nếu muốn so sánh cùng với đám danh môn Tứ Chính Thất Huyền thì còn kém hơn rất nhiều, nhưng ở trong địa giới trăm vạn dặm khổng lồ của Âm Châu, thì đã có thể coi như cũng đủ lớn mạnh. Đồng thời Thiên Âm Sơn còn là một nơi linh sơn bảo địa, ở sâu trong rừng núi có một thứ giới tu chân coi trọng nhất là linh mạch, có thể hấp thu thiên địa linh khí, sau đó ngưng tụ ra Linh Tinh, chỉ một điểm này, đã làm cho đám tán tu kia cực kì kinh sợ rồi.

" Thần Tiên Hội ..." hắn chậm rãi thu hồi ánh mắt trên bảng hiệu, chậm rãi quét qua trước cửa Thiên Nhất Lâu, chỉ thấy dòng người tới lui, ở cạnh cửa dưới bậc thang, hoặc đứng hoặc ngồi, có mấy nam tử nhìn giống như là tán tu bình thường, thần sắc lười nhác, đang tán ngẫu đôi ba câu, ánh mắt hoặc nhìn về dòng người trên đường, hoặc hữu ý vô ý liếc nhìn những người đang ra vào Thiên Nhất Lâu.

Thẩm Thạch cười cười, lập tức đi tới.

Bốn năm người kia bề ngoài giống như tán tu bình thường, ba người ngồi cũng không có ý tứ đứng dậy, còn hai nam tử đang đứng nói chuyện, một người có râu quai nón và một người trẻ tuổi, người đàn ông râu quai nón cười nói: "Đi đi, đừng chọc vào phiền toái, chúng ta đều là đầu gấu."

Thẩm Thạch chê cười một tiếng, nói: "Thôi đi, cả thành Tây Lô đều biết các người là hộ vệ của Thiên Nhất Lâu, mỗi ngày đều giả vờ giả vịt là tán tu, có thấy mệt hay không."

Thiên Nhất Lâu làm ăn lớn như vậy, mỗi ngày kiếm cho Huyền Âm Môn vô số Linh Tinh, yếu địa tài phú bực này, Huyền Âm Môn sao có thể không coi trọng, tất nhiên phải phái một vài tu sĩ cao thủ trông chừng trong tối ngoài sáng (ý nói hộ vệ có thể danh chính ngôn thuận hoặc ngụy trang), bằng không sớm đã gặp phải lũ cướp rồi.

Nam tử tuổi trẻ kia cười nói: "Tiểu gia hỏa ngươi nói thì thật dễ dàng, chúng ta cũng không giống ngươi có người cha phát tài như vậy, vô số Linh Tinh đều có trong tay. Đây không phải là chấp pháp, bọn ta chỉ tiện đi lại nơi này thay cha ngươi canh cổng, cũng có thể kiếm được mấy khỏa Linh Tinh về tu luyện."

Thẩm Thạch bĩu môi, "Hứ" một tiếng, cười nói: "Đừng có bậy bạ, chuyện của lầu các ngươi chả lẽ còn không biết, mỗi một khỏa Linh Tinh kiếm được, đều phải nộp về tông môn, cha ta chỉ là một kẻ làm việc cho tông môn mà thôi."

Bốn năm nam tử kia cười ra tiếng, cũng không ai phản bác lời Thẩm Thạch nói..., nam tử râu quai nón cười nói: "Được rồi, ngươi cũng không phải không có chỗ tốt, trước đó vài ngày chẳng phải thối tiểu tử nhà ngươi cũng được như con cháu các thế gia khác phụ thuộc tông môn, có thể dễ dàng tiến nhập tông môn sao ?" Nói xong hắn liền lắc đầu thở dài, dường như nhớ lại chuyện năm xưa, dẫn theo mấy phần tự giễu, nói: "Nhớ lúc trẻ, khi ta bái nhập tông môn, đúng là khổ sở ..."

Thẩm Thạch cười cười, nhìn... nam tử này chắp tay, mỉm cười nói: "Vậy ngày sau nếu ở trên Thiên Âm Sơn, còn phải xin chư vị đại ca chiếu cố nhiều hơn."

Người đàn ông râu quai nón vung tay lên, cười mắng: "Mau cút đi mau cút đi, có cha ngươi ở đây, đừng nói đám đệ tử Ngưng Nguyên Cảnh chúng ta, ngay cả mấy vị trưởng lão Thần Ý Cảnh cao cao tại thượng, đều phải đối với ngươi khách khách khí khí. Ta còn trông cậy vào ngươi sau này chiếu cố chúng ta đấy !"

Một hồi cười vang truyền tới phía sau hắn, ba bốn nam tử kia cũng là cười ra tiếng, thần thái ôn hòa thân thiết, hiển nhiên nhiều năm như vậy ở Thiên Nhất Lâu, thẩm Thạch cũng có phần biết đối nhân xử thế, cho dù là các tu sĩ đã tiến vào Ngưng Nguyên Cảnh của Thiên Âm Môn, cũng rất quen thuộc hắn.

Thẩm Thạch đang trò chuyện với đám đệ tử được Thiên Âm Môn phái tới làm hộ vệ ngầm, chợt nghe sau lưng cách đó không xa có một âm thanh đột nhiên truyền tới: "Ồ, đây không phải là Tiểu Thạch Đầu của Thẩm gia hay sao ?"

Thẩm Thạch quay người nhìn lại, nhíu mày một cái, chỉ thấy mấy người đứng phía sau, trong đó đi đầu là một thiếu niên cũng không hơn kém hắn mấy tuổi, khuôn mặt trắng nõn, đầu so hắn với cao hơn mấy phần, mấy gã gia đinh sai vặt đi theo phía sau cũng trông cũng y hệt.

Thẩm Thạch khóe miệng khẽ động một chút, thần tình trên mặt lạnh xuống, nói: "Vương Đại thiếu gia, có việc gì thế?"

Vị Thiếu gia họ Vương nhìn qua là biết con nhà thế gia, trên người tự nhiên có một cỗ khí thế ngạo nhân, giờ phút mỉm cười đánh giá Thẩm Thạch một phen, sau đó cười nói: "Tiểu Thạch Đầu, chúng ta cũng đã lâu không gặp, bất quá năm nay tông môn khai sơn thu đệ tử, nghe nói ngươi cũng được tông môn ân điển, được miễn kì thi nhập môn ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!