Chương 35: Cắn trả

Tôn Hữu ngồi bên cạnh có vẻ khá khẩm hơn rất nhiều, tuy cũng có vẻ mệt mỏi, nhưng thần sắc vẫn rất hưng phấn, ánh mắt đầy vẻ quan tâm nhìn Thẩm Thạch không rời.

Thẩm Thạch cười khổ một tiếng, lắc đầu, đưa tay ôm trán, nói khẽ:

"Không may a..."

Tôn Hữu nhíu mày, nhìn dáng vẻ tái nhợt dọa người, và mớ tóc mai bên trán mướt mồ hôi của Thẩm Thạch, nhỏ giọng: "Ngươi bị thân thể cắn trả?"

Thẩm Thạch im lặng gật đầu, ánh mắt Tôn Hữu đầy vẻ cảm thông, rất nhiều thiếu niên chung quanh đã nhao nhao đứng dậy đi ra ngoài điện, Tôn Hữu cũng đứng lên, khẽ vỗ vai Thẩm Thạch, an ủi: "Chuyện này cũng không có gì lớn, chỉ là hơi chút khổ sở, làm chậm thời gian tu luyện mấy ngày mà thôi, không sao đâu, ngươi đừng lo lắng."

Thẩm Thạch gật gật đầu: "Ta biết mà, đa tạ."

Tôn Hữu cười cười, đứng dậy định đi, nghĩ nghĩ lại quay sang, nói: "Ta ở bên ngoài chờ ngươi."

Thẩm Thạch ngơ ngác, "A..." một tiếng, rồi không chút khách khí nói: "Ờ."

Tôn Hữu gật đầu, quay người đi ra ngoài.

Trong đại điện vốn có hơn bốn trăm đệ tử mới, hiện giờ đã đi ra hơn phân nửa, khiến điện đường to lớn chỉ còn lẻ tẻ mấy chục người còn ngồi lại rải rác trên các bồ đoàn.

Thẩm Thạch đảo mắt nhìn quanh, đếm thầm, bao gồm cả hắn, trong Thần Tinh điện giờ chỉ còn lại hai mươi chín người. Hắn thử nhe răng, cảm giác thân thể mình đã khôi phục được một chút khí lực, nhưng trong lòng vẫn rất âu sầu, trong đầu vẫn còn cảm giác đau đớn kịch liệt và bốn chữ "Thân thể cắn trả", thầm nghĩ sao mà mình không may.

Cái gọi là thân thể cắn trả, chính là hiện tượng khi Nhân tộc thu nạp Linh lực trong Linh Tinh vào trong cơ thể để tu luyện, thì cơ thể bị đau đớn kịch liệt đến mức không thể nào tu luyện được. Rất ít người bị tình huống quái dị này, nhưng không phải là không có, nói chung, trong đại khái mấy chục người sẽ có một hai người bị.

Dị trạng này chỉ xuất hiện trên thân thể Nhân tộc, dù cách đây một vạn năm trước, thời còn Thiên Yêu Vương Đình, các Dị tộc kể cả Yêu Tộc khi dùng thiên địa Linh lực tu luyện thần thông của chủng tộc mình, cũng đều không hề bị dị trạng này. Nhưng trải qua cả vạn năm Tiên đạo phát triển, Nhân tộc cũng đã đại khái hiểu được nguyên nhân vì sao có hiện tượng thân thể cắn trả.

Nói chung nguyên nhân là do... cơ thể của Nhân tộc vốn dĩ có mức độ hấp thụ thiên địa Linh lực không cao.

Năm đó Yêu Tộc được xưng là thiên tuyển chi tộc, con nối dõi của Thần Linh, căn bản không cần thứ gì tiếp dẫn mà có thể trực tiếp dùng thân thể thu nạp thiên địa linh khí nhập vào cơ thể, để tu luyện đủ loại Yêu pháp thần thông, tư chất cường đại đến mức kinh khủng, độ dung nạp với thiên địa Linh lực cực mạnh, nhờ vậy mới sáng tạo ra Thiên Yêu Vương Đình mấy vạn năm huy hoàng.

Trừ Yêu Tộc, các Dị tộc còn lại cũng có mức dung hợp với thiên địa Linh lực tràn ngập trong Hồng Mông chư giới khác nhau, có cao có thấp, người hấp thụ nhanh, người hấp thụ chậm, nhưng dù thế nào thì mức độ dung hợp cũng vẫn cao hơn hẳn Nhân tộc...

Thế nên trong cả Hồng Mông Thế Giới, bao gồm cả Nhân tộc, cũng chưa bao giờ ngờ có một ngày, một tảng đá linh tinh nho nhỏ óng ánh, lại có thể làm thay đổi vận mệnh của tất cả các chủng tộc.

Nhân tộc tìm ra được bí mật kỳ dị của Linh Tinh cộng với phương thức sử dụng phong phú, khiến mức độ hấp thụ thiên địa Linh lực từ linh tinh vào cơ thể để tu luyện tăng vọt mạnh mẽ, cộng với ưu thế nhân số đông đảo, qua trăm năm chiến tranh tanh máu, từ yếu trở nên mạnh mẽ, tiêu diệt tất cả các Dị tộc đứng trên đầu mình, trở thành Chúa Tể của thế giới.

Không biết đã có bao nhiêu đại năng Dị tộc cường đại, khi chết trận có lẽ chết không nhắm mắt, vì không nghĩ ra được tại sao đám Nhân tộc vốn cực kỳ yếu đuối kia lại có thể có được sức mạnh đáng sợ đến thế.

Thời huy hoàng của họ qua đi, thay thế bằng thời đại của Nhân tộc, nhưng dưới ánh sáng huy hoàng đó, Nhân tộc vẫn còn tồn tại chút khuyết điểm nho nhỏ vướng lại, chưa xử lý được triệt để.

Thân thể cắn trả, chính là một trong số những khuyết điểm nho nhỏ đáng ghét đó.

Cơ thể Nhân tộc, bẩm sinh là rất yếu ớt, hoàn toàn không thể nào so với các Dị tộc, từ khi sinh ra đến lúc mười hai tuổi, những đứa trẻ Nhân tộc không thể chịu nổi việc thu nhập linh lực vào trong cơ thể, dù chỉ là một chút, đủ thấy cơ thể Nhân tộc yếu ớt đến mức nào.

Đến khi bắt đầu tu luyện, rất nhiều người vẫn sẽ bị kẹt ngay tại cánh cửa đầu tiên "cảm ứng linh lực trong Linh Tinh", dù tay cầm Linh Tinh, cảm ứng được một không gian hắc ám, nhưng lại không nhìn thấy ánh sáng nhàn nhạt của Linh lực, tuy nhiên cửa khẩu này qua thời gian, được các kỳ nhân dị sĩ nghiên cứu tìm hiểu, đã tìm được rất nhiều biện pháp giúp hỗ trợ vượt qua.

Trận pháp kỳ dị trong Thần Tinh điện của Lăng Tiêu Tông chính là như thế, để giúp đỡ những thiếu niên này vượt qua cửa khẩu đầu tiên cực kỳ quan trọng ấy, đây cũng là một trong những ưu thế nhìn có vẻ tầm thường nhưng lại cực kỳ hữu dụng mà danh môn đại phái hơn hẳn các tiểu môn tiểu phái.

Sau khi cảm ứng được Linh lực, tiếp theo chính là thu nạp Linh lực vào trong cơ thể, hiện tượng thân thể cắn trả, chính là phát sinh ở thời điểm này. Khi Nhân tộc thu nạp Linh lực bên trong Linh Tinh vào trong cơ thể, sẽ có một số ít người vì thân thể hơi có khác biệt với người thường, phản ứng thiên địa Linh lực mạnh mẽ hơn người thường, khi Linh lực nhập vào cơ thể, thì cơ thể sẽ như gặp phải đại địch, đau đớn không chịu nổi, những người này căn bản không thể nào tu luyện được, vì cơ thể bài xích Linh lực đến từ bên ngoài, được gọi là "Thân thể cắn trả" .

Mấy chữ này nghe thì hơi đáng sợ, nhưng không phải là vấn đề gì nghiêm trọng, nên lúc nãy khi Tôn Hữu nói chuyện với Thẩm Thạch, trong mắt chỉ có cảm thông chứ không hề lo lắng, vì ai cũng biết thân thể cắn trả rất đau đớn, nhưng chỉ là do cơ thể phản ứng với Linh lực hơi quá mức mà thôi, chỉ cần người đó cắn chặt răng, vượt qua được loại đau đớn ấy mấy lần, thì cơ thể qua nhiều lần tiếp xúc với thiên địa Linh lực sẽ dần dần quen với nó, số lần cắn trả sẽ từ từ giảm xuống, cuối cùng sẽ biến mất, đến lúc ấy là có thể tu luyện bình thường.

Nhiều người đã bị như vậy nên đã đủ chứng minh, thân thể cắn trả chẳng qua chỉ làm cho thời gian tu luyện dài hơn người bình thường một chút, và bị thêm một ít thống khổ tra tấn mà thôi.

Trên đài cao, Vương Tuyên bình thản, chẳng chút lo lắng, vẫy vẫy tay, ý bảo những thiếu niên còn ở lại bên trong điện dời đến ngồi gần hắn.

Thẩm Thạch đứng dậy bước tới gần Vương Tuyên ngồi xuống, mắt nhìn quanh, những thiếu niên cùng bị chứng bệnh kia với hắn đa số đều là người lạ, mặt ai cũng đầy vẻ bực bội, rõ ràng ai cũng đã biết về điều này, nên cũng chẳng lo lắng lắm, nhưng tu luyện không được thuận lợi như bạn bè, thì đương nhiên là không vui thôi.

Vương Tuyên nhìn hai mươi chín người, hơi dừng lại chỗ Thẩm Thạch một chút, nhưng chỉ có vậy, không có chút khác thường nào khác, hắn trầm ổn mà nói như thường ngày:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!