Chương 33: Thần Tinh Điện

Đủ loại âm thanh tiếng nói ồn ào như một cơn sóng lớn trùm lấy đám thiếu niên, đám đứng đầu chắc là nhìn thấy cái gì đó làm chúng sợ hãi, nhưng đám ở phía sau thì không nhìn thấy nên nổi lòng hiếu kỳ, nhao nhao chen chân chạy lên.

Quái vật, lại còn là Yêu Tộc, đây là tình huống gì đây?

Thẩm Thạch và Tôn Hữu xen lẫn trong đám người, một nửa là vì bị đám đông xô đẩy một nửa cũng là vì hiếu kỳ, chen về phía phát ra những âm thanh ồn ào kia, khi đến gần, Thẩm Thạch mới nhận ra mọi người đã dồn vào một cục, vây tầng trong tầng ngoài ba vòng, từ vòng trong cùng vọng ra đủ loại âm thanh thán phục trầm trồ, như đang nhìn thấy một vật gì đó kỳ dị ngoài sức tưởng tượng.

Những âm thanh ấy càng làm đám người bên ngoài không lách vào trong nổi càng thêm sốt ruột, cố tìm mọi cách để chen thân vào, Thẩm Thạch cũng tò mò, không ngờ hồi nãy chỉ hơi chậm chân một tí, đã bị bao kẻ nhanh chân chen trước, bây giờ có muốn lách vào cũng không vào nổi, chỉ có thể đứng ngoài lo lắng suông.

Khóe mắt hắn vừa vặn liếc tới mặt Tôn Hữu, thấy sắc mặt Tôn Hữu vô cùng bình tĩnh, không kinh ngạc chút nào, liếc ra chung quanh, thấy các sư huynh Lăng Tiêu Tông đứng bên đường cũng vẫn đứng nguyên tại chỗ, bình thản cười cười.

Vậy rốt cuộc, ở trong kia là cái gì...

Trong âm thanh hỗn loạn, đột nhiên từ xa truyền tới âm thanh hùng hậu nghiêm nghị, lạnh lùng quát to một tiếng: "Im lặng!"

Tiếng quát vọng chấn toàn trường, mang theo một loại ma lực vô hình, khiến đám thiếu niên nhất thời im bặt, Thẩm Thạch nghe được rất rõ, tiếng quát kia chính là do một vị sư huynh có địa vị rất cao trong Lăng Tiêu Tông, Vương Tuyên sư huynh lên tiếng.

Góc đường ngay phía trước hiện ra hai bóng người, người đi đầu chính là Vương Tuyên, đi bên cạnh hắn là một thanh niên anh tuấn tiêu sái, cũng là một trong số những người hôm qua tới đón mọi người, Khang Thần.

Sắc mặt Vương Tuyên trầm xuống, ánh mắt như điện, đảo qua đám thiếu niên, khi ánh mắt hắn xẹt tới, những thiếu niên đều có cảm giác như bị một ngọn lửa quét qua, nên càng thêm nín lặng.

Sau một lát, Vương Tuyên mới lạnh lùng mở miệng: "Ngạc nhiên đến như thế, còn ra thể thống gì! Hôm nay là ngày đầu tiên các ngươi nhập tông môn tu hành, lập tức nhanh bước tới Thần Tinh điện, những sự vật trên đảo này, sau này tự nhiên sẽ biết rõ."

Thanh âm lạnh lùng, uy thế lẫm lẫm, đám thiếu niên bị khí thế của hắn chấn nhiếp, nên đều thành thành thật thật tản ra, bước nhanh về phía cung điện to lớn, trên tấm bảng ghi ba chữ "Thần Tinh điện".

Đến khi đám người vây xem tản đi, những kẻ đứng bên ngoài kể cả Thẩm Thạch mới nhìn thấy nguyên nhân của cơn bạo động vừa rồi, lập tức, thanh âm hít khí lạnh vang lên, những tiếng kinh ngạc bật thốt, thì ra thứ bị đám người hồi nãy vây quanh là hai …."Người" quái dị.

Có đầu, có tứ chi tay chân, nhìn qua giống người bình thường, gồm một ông lão và một thiếu nữ, nhưng trên thân thể hai "người" này, lại có một cái vỏ sò kỳ dị cứng màu đỏ, gắn chặt trên thân thể, bao phủ cả thân thể họ bên trong.

Nhìn qua, giống như là... Lúc nào cũng có thể rút tay chân vào trong cái vỏ sò kia được.

Trong đầu Thẩm Thạch xẹt qua một ý nghĩ: đây, đây chẳng lẽ chính là Yêu Tộc trong truyền thuyết!

Hai "Quái nhân" vẫn như cũ yên tĩnh đứng bên đường, sắc mặt ông lão vẫn bình thường, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười thản nhiên, giống như đã quen với tình huống vừa rồi, còn cô gái đứng bên cạnh thì hai má đỏ bừng, đầu cúi thấp, như đang xấu hổ, sẵn sàng rụt đầu vào bên trong cái vỏ sò màu đỏ kia.

"È hèm!"

Một tiếng hắng giọng từ Vương Tuyên sư huynh, làm cho đám thiếu niên đang ngốc đờ mặt bừng tỉnh, nháo nhào chạy về phía Thần Tinh điện.

Đến khi đám thiếu niên chạy đi hết, sắc mặt Vương Tuyên mới hòa hoãn chút ít, đi tới, đứng trước mặt hai quái nhân, ôm quyền, áy náy nói: "Thôn trưởng, thật sự xin lỗi, đám tiểu tử này đều là đệ tử mới, hôm qua vừa đến đảo, chưa thấy qua việc đời, đã làm người chê cười."

Ông lão ha ha cười, vẫy vẫy tay ý bảo không sao, rồi chậc chậc hai tiếng, nói: "Ài, không thể tưởng tượng được, chỉ chớp mắt đã lại qua năm năm, lại có một đám người mới tới rồi." Nói xong lắc đầu, dáng vẻ đầy cảm thán, nói với Vương Tuyên, "Tiểu Vương a, đã lâu không gặp sư phụ ngươi, hắn ổn chứ?"

Vương Tuyên cung kính đáp: "Gia sư thân thể khoẻ mạnh, chẳng qua là gần đây phụ giúp Chưởng giáo chân nhân xử trí công việc cho tông môn, có nhiều việc phức tạp, không thoát thân ra được, nên mới không sang đây gặp lão nhân gia người."

Ông lão cười cười, nhìn Vương Tuyên: "Ngươi rất biết cách nói chuyện đấy nhỉ."

Vương Tuyên cúi đầu: "Không dám."

Ông lão cười trừ: "Tóm lại gặp lại sư phụ, gửi lời thăm hỏi cho hắn giúp ta." Nói xong quay đầu nói với thiếu nữ vỏ sò, "Cháu gái ngoan, đi thôi, hôm nay gia gia già mà hồ đồ, quên mất thời gian đệ tử mới lên đảo, hặc hặc hặc hặc..."

Lão cười cởi mở, tâm tình cũng không tệ, cô gái kia lúc này mới ngẩng đầu lên, căng thẳng nhìn xung quanh, thấy đám thiếu niên đã đi hết, mới thở ra một hơi, vội vàng đi theo ông lão.

※※※

Thẩm Thạch đi được một quãng, mới kéo tay Tôn Hữu: "Nhìn dáng vẻ của ngươi, hình như đã biết hai … quái nhân kia đúng không?"

Tôn Hữu mỉm cười: "Thực ra ta cũng là hôm nay mới nhìn thấy " Hồng Bạng Yêu Tộc " này lần đầu tiên, nhưng mà hồi trước ở trong nhà đã từng được nghe nói tới rất nhiều lần rồi."

Thẩm Thạch kinh ngạc: "Cái gì, thật sự là Yêu Tộc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!