Đi xuyên qua hậu đường ở trong đình viện, qua mấy vườn nhỏ cạnh những hành lang gấp khúc, qua những phòng các liên tiếp, Thẩm Thạch bước lên những viên đá lát trên con đường dọc hành lang, mặt không biểu tình, đi thêm một hồi liền nghe thấy âm thanh huyên náo, đó là thanh âm hắn đã quen thuộc từ nhỏ tới giờ. Không bao lâu sau, đi xuyên qua một bức tường, đằng trước xuất hiện một màn cửa, mà tiến vào nơi này thì tiếng huyên náo cũng lớn hơn hẳn.
Thẩm Thạch bèn dừng lại, nhìn chằm chằm vào nơi đó, sau một lát, hắn hít sâu vào một hơi như lấy dũng khí, cắn răng và bước qua. Trong nháy mắt, một tiếng gầm đập thẳng vào mặt hắn.
Một năm bắt đầu từ mùa xuân, một ngày bắt đầu từ bình minh, mặc dù giờ phút này vẫn là buổi sớm, nhưng Thiên Nhất lâu do chính Thẩm Thái kinh doanh nhiều năm ở thành Tây Lô đã vô cùng náo nhiệt . Cửa hàng rộng lớn, người đi tới đi lui, khách ra vào như nước chảy.
Bên trong Hồng Mông chư giới có Hồng Mông giới, bình thường còn được xưng là Hồng Mông chủ giới, là thế giới trọng yếu và to lớn nhất, sinh linh từ xưa tới nay sinh tồn trên mảnh đất rộng lớn vô biên này cũng chưa hoàn toàn thăm dò được hết đại thế giới này. Những chư giới còn lại, bình thường được coi như là giới thổ phụ thuộc vào Hồng Mông chủ giới, nhưng phải thông qua một số Pháp Trận Truyền Tống còn sót lại từ thời đại thượng cổ được đặt ở những nơi thần bí mới có thể tới được những dị giới đó.
Trong tất cả các giới, Hồng Mông chủ giới có diện tích lớn hơn tổng diện tích của tất cả các giới khác cộng lại, từ thời đại mấy vạn năm trước khi Thiên Yêu Vương Đình còn thống trị đã có một câu truyền miệng về việc phân định địa lý "Hồng Mông một thành chín mươi châu". Dù ngày nay Nhân tộc đã cai quản vùng đát này thì việc phân chia khu vực vẫn không hề thay đổi.
Thành trì duy nhất, tất nhiên là thành Thiên Hồng, đế đô muôn đời của Hồng Mông giới. Thành trì này đã tồn tại được hơn vạn năm thời gian, được xưng là thành trì lớn nhất, quy tụ nhiều tinh hoa nhất trong tất cả Hồng Mông chư giới. Thành Thiên Hồng nằm ở trung bộ đại lục Hồng Mông, kéo dài đến tận phía bờ đông đại dương, thực sự làm người ta không dám hình dung về độ rộng lớn của nó. Truyền thuyết nói rằng nó được bao quanh bởi các dãy núi cực lớn liên miên, chập chùng, chỉ có hai lối ra vào thành.
Người cư trú trong thành lên tới ức vạn, vô cùng phồn hoa, có một không hai ở Hồng Mông, một thành lực lượng cũng đủ áp đảo tất cả các châu còn lại, là mục tiêu mà mỗi con người đều hướng tới trong cuộc đời. Họ quan niệm, cả đời nếu không được tới Thiên Hồng thành một lần thì đúng là đã sống uổng phí rồi.
Những quốc gia lớn nhỏ trong Hồng Mông Đại Lục thuộc chín mươi châu còn lại, mặc dù diện tích không đồng đều nhưng cũng đều rộng lớn đủ làm người ta níu lưỡi. Châu nhỏ nhất cũng có diện tích tới mấy trăm vạn dặm, nhân khẩu vô số, hiện tại là thời đại Tiên đạo hưng thịnh nhất, khắp nơi đều bừng bừng sức sống.
Thẩm Thạch ở tại Âm Châu, nằm ở Tây Nam đại lục Hồng Mông, nghe nói vì nơi này có Thiên Âm Sơn Mạch vắt ngang nên mới có tên ấy. Trong chín mươi châu thuộc Hồng Mông giới, Âm châu nằm ở góc tây nam, nhưng diện tích rất rộng lớn, so với mấy mảnh châu thổ ở Tây Nam thì vẫn được coi là phồn hoa.
Bởi vì hiện tại Tiên đạo cực thịnh nên ở Âm châu môn phái cũng như cây rừng, đặc biệt có một môn phái có bài danh trong các đương kim danh môn hiện nay là Huyền Âm Môn, chiếm cứ cảnh nội được coi là Động Thiên Phúc Địa rất nổi danh ở Âm châu là Thiên Âm Sơn. Anh tài trong môn xuất hiện lớp lớp, luôn ở trạng thái đỉnh cao, trong cảnh nội tu chân giới ở Âm châu được coi là môn phái cường đại.
Thẩm Thái năm xưa cũng xuất thân là đệ tử Huyền Âm Môn, nhưng thiên tư tu đạo của hắn quá bình thường, tu hành nhiều năm vẫn cứ chật vật ở luyện khí cảnh mà không tiến thêm được, bị gọi là gã đồ đệ tu đạo ngay cả Ngưng Nguyên cảnh cũng không thể đột phá.
Thẩm Thái tu luyện không thành nên trong đầu cũng buông bỏ ý muốn hướng tới Tiên đạo. Rơi vào đường cùng, hắn rời khỏi Thiên Âm Sơn với thân phận một đệ tử ngoại môn, sinh sống ở thành Tây Lô lớn nhất trong vòng ngàn dặm, chuyên tâm kinh doanh Thiên Nhất Lâu cho bản môn. Nhưng chẳng ai ngờ rằng, Thẩm Thái tu đạo không thành nhưng về kinh doanh lại có thiên phú hơn hẳn người thường.
Chỉ trong vài chục năm hắn đã đem Thiên Nhất Lâu nguyên bản từ một quán ăn có sinh ý bình thường trở thành một trong hai cửa hàng có quy mô lớn nhất ở thành Tây Lô, mỗi ngày kiếm được vô số Linh Tinh từ đám tán tu thuật sĩ lai vãng, cung phụng cho Huyền Âm Môn. Nhiều năm kinh doanh như thế, có thể dùng tới núi vàng biển bạc để hình dung.
Những năm gần đây, Thẩm Thái dùng thân phận của một đệ tử ngoại môn, dần dần được một vài trưởng lão Huyền Âm Môn coi trọng coi trọng, một đường được đề bạt lên thành Đại chưởng quỹ Thiên Nhất lâu, mà mấy ngày trước từ trong Huyền Âm Môn truyền ra tin tức, con trai Thẩm Thạch của hắn có thể được giống như con cháu của đám thế gia đại tộc phụ thuộc Huyền Âm Môn mấy trăm năm nay, không phải qua sàng lọc nghiêm khắc, có thể trực tiếp bái nhập sơn môn. Đây cũng là một thủ đoạn lôi kéo nhân tài.
Giờ khắc này, Thiên Nhất Lâu mở cửa vào lúc sáng sớm vô cùng náo nhiệt. Chỉ qua ít năm, dựa vào mưu đồ kinh doanh của Thẩm Thái, Thiên Nhất lâu đã sớm không phải cái cửa hàng nhỏ sinh ý thấp Huyền Âm môn tiện tay ném ra. Khi ấy ngay cả bản thân hắn còn chẳng thèm ngó ngàng tới cái cửa hàng có mặt tiền nho nhỏ với vài đạo pháp bí kíp thô thiển này. Sau này quy mô được mở rộng ra mấy chục lần, tất cả đạo pháp, bí kíp, dược điển, Linh thảo, khoáng thạch, Yêu đan, Phù lục, Linh đan… hầu như những gì liên quang tới con đường tu chân thì ở Thiên Nhất lâu đều có bán, mà những linh phẩm quý hiếm cũng không phải không có. Nhưng những thứ này tốt thì giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ.
Đồng thời, ở phía tây cửa hàng còn có một quầy hàng dài, đây là nơi Thiên Nhất lâu định giá mua Linh tài. Người phàm trần hay tu sĩ vì đủ các loại nguyên nhân đều muốn bán đi những Linh tài, Thiên Nhất lâu nguyện ý mua lại, đương nhiên nếu bảo vật tới tay, khi bán ra họ cũng lại có biện pháp nâng giá lên rất nhiều.
Có mua có bán, sinh ý cứ thế tăng lên.
Thẩm Thạch từ nhỏ đã theo cha ở Thiên Nhất lâu nên trong ngoài đề quen thuộc. Đám tiểu nhị trong Thiên Nhất lâu cũng đều xuất thân từ Huyền Âm Môn, nhưng tới đây làm tiểu nhị đều là những ngoại môn đệ tử tu đạo không thành. Tất cả mọi người đều nhận ra vị công tử của Đại chưởng quỹ, có người cười ha hả chào hỏi Thẩm Thạch. Thẩm Thạch vẫn giống như trước, trên mặt xuất hiện vẻ tươi cười, một đường chào ca ca tỷ tỷ, bước chân không nhanh nhưng vẫn hướng ra cửa lớn của Thiên Nhất lâu.
Cửa hàng rộng rãi, cửa ra vào có ánh sáng chiếu vào, bóng người đan vào nhau đong đưa như gần ngay trước mắt.
Tim Thẩm Thạch không tự chủ được mà đập nhanh hơn, nhưng hắn vẫn có thể khống chế được lời nói và cử chỉ của mình một cách bình thường. Đang đi về phía cửa lớn, đột nhiên một nữ tử chừng hai mươi tuổi thò mặt ra từ sau quầy bên trái, vẫy vẫy tay với Thẩm Thạch:
"Tiểu Thạch Đầu, chờ một chút."
Thân thể Thẩm Thạch cứng đờ, trong đầu không hiểu sao như có sét đánh, lập tức dừng bước. Hắn hít sâu một hơi, quay đầu nhìn thoáng qua phía đó, trên mặt hiện vẻ tươi cười: "Tiểu Hồng tỷ tỷ, có chuyện gì thế?"
Nàng kia tên gọi Tiểu Hồng, phục sức trên người cũng giống những tiểu nhị trong cửa hàng, lúc này nắm lấy tay Thẩm Thạch, cười nói:
"Tiểu Thạch Đầu, mau tới đây nhìn một chút, có người khách muốn bán Linh thảo, nhưng ta nhìn thứ này ta nhìn không ra."
Thẩm Thạch chần chừ một chút, lông mày nhíu lại, dứt khoát đáp: "Được thôi." Dứt lời hắn bèn đi nhanh tới, đúng là dãy quầy hàng thu mua.
Thiên Nhất Lâu, hậu viện.
Thẩm Thái đã rời khỏi tĩnh thất, tiến vào trong đình viện, hắn ngẩng đầu nhìn những ngọn núi của Thiên Âm sơn mạch bị mây mù bao phủ, trong mắt xẹt qua thần sắc khó hiểu.
Nhiều năm về trước, hắn cũng đã từng ở sâu trong những dãy núi kia, từng cùng rất nhiều đồng bạn ở chung một chỗ, cùng ôm ấp mộng tưởng, mơ ước về vô thượng Tiên đạo, cõi lòng tràn đầy hy vọng về tiền đồ Tu tiên.
Cũng chính thời gian đó, hắn gặp nữ tử dịu dàng ấy.
Về sau…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!