Chương 15: Nam Bảo Phường

Hỏa Cầu thuật chính là pháp thuật thấp nhất trong Ngũ hành thuật pháp, đối với tu sĩ có đạo hạnh, đặc biệt là tu sĩ từ Ngưng Nguyên cảnh trở lên thì uy lực của nó không tạo thành uy hiếp gì được. Nhưng Thẩm Thạch vẫn còn chưa bắt đầu tu luyện, chỉ cảm thấy hỏa cầu nóng bỏng vọt tới, sóng nhiệt cuồn cuộn, vô thức xuất hiện suy nghĩ muốn né tránh nhưng thân thể lại không thể phản ứng nhanh như thế được.

Trong đầu nghĩ phải trốn tránh nhưng căn bản không tránh nổi hỏa cầu này, chỉ trong chớp mắt là hỏa đầu đã đánh lên rồi.

Vừa lúc đó, góc độ hỏa cầu đi tới hình như hơi lệch qua bên phải đầu của hắn, vừa vặn vọt qua bả vai hắn, một lát sau nghe một tiếng nổ vang, đánh vào một chạc của cái cây già ở góc sân. Một hồi nổ vang không ngớt, ánh lửa bùng lên làm một khoảng lá cây rơi tung tóe.

Thẩm Thạch không kìm lòng được mà lui đi mấy bước, quay đầu nhìn về phía chạc cây vẫn còn bốc lửa, nhịn không được sự sợ hãi. Lúc này, từ sau lưng hắn truyền tới tiếng cười của đồ tể: "Sao, thấy Hỏa Cầu thuật này thế nào?"

Thẩm Thạch tức giận nhìn gã, nhưng vẫn thành thật đáp: "Làm cháu sợ nhảy dựng, nhưng uy lực đúng là không nhỏ."

Đồ tể cười cười, lắc đầu nói: "Chỉ là cái túi da bò thôi." Nói xong lại liếc nhìn Thẩm Thạch: "Ta biết rõ cha cậu từ nhỏ đã dạy cậu vẽ phù văn phù lục, nhưng loại bàng môn tiểu đạo đó hao phí tâm thần tinh lực không nói, mà tác dụng cũng không có nhiều lắm, ngày sau cậu bái nhập vào Lăng Tiêu Tông, ta cảm thấy tốt nhất đừng lãng phí tinh thần vào chuyện vô vị đó nữa."

Thẩm Thạch nhẹ gật đầu đáp: "Vâng, cháu hiểu." Kỳ thật đạo lý này cả hắn và cha hắn đều hiểu, nhưng năm đó Thẩm Thái thiên tư tu luyện quá kém, ngoại trừ món phù lục này thì chẳng còn cái gì để dạy cho Thẩm Thạch nữa cả.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trời cao xanh thoáng đãng, từng đám mây trắng trôi nổi cuối chân trời, phương xa còn có tiếng chim hót thanh thúy truyền đến, hẳn là tiếng của những loài chim biển đang bay lượn trong gió. Bờ Thương Hải nằm ngay ngoại thành thành Lưu Vân, ra khỏi thành không bao lâu là có thể thấy biển rộng bát ngát rồi.

Thẩm Thạch hít sâu một hơi, cảm thấy bầu không khí thật tươi mát, thân thể vô cùng thư thái, hắn quay đầu hỏi đồ tể: "Đại thúc, hôm nay chúng ta làm gì?"

Đồ tể suy nghĩ một chút, nói: "Hôm nay không có việc gì cả. Chút nữa ta phải vào chi nhánh của hội ở trong thành để lấy tín vật, ngày mai sẽ đưa cậu tới Bái Tiên Nham, xong là coi như hoàn thành nhiệm vụ hộ tống cậu rồi."

Thẩm Thạch "A" một tiếng, dừng lại một chút, sau đó lại nhìn đồ tể một cách kỳ vọng, nói: "Đại thúc, nếu hôm nay không có việc gì, cháu có thể đi chơi trong thành Lưu Vân được hay không?"

Đồ tể ngơ ngác một chút, sau một hồi trầm ngâm thì lập tức cười nói: "Cũng được, dù sao nơi này đã cách Âm Châu quá xa rồi, cánh tay của Huyền Âm môn có dài tới đâu cũng không thể vươn đến đây được."

Thẩm Thạch cười không nói, sau đó đồ tể vào nhà sắp xếp một chút rồi mang Thẩm Thạch ra ngoài. Vừa đi qua cửa, Thẩm Thạch ở sau lưng đồ tể bỗng nhiên lại hỏi một câu:

"Đại thúc, mấy năm trước lúc cháu mới biết thúc thì thúc đã là người của Thần Tiên Hội rồi hay sao?"

Bước chân của đồ tể thoáng dừng một phát, đảo mắt liếc nhìn thiếu niên này, chỉ cảm thấy sắc mặt Thẩm Thạch như thường, tựa hồ như chỉ vô tình hỏi vậy. Gã trầm mặc giây lát, sau đó nhẹ gật đầu đáp: "Đúng vậy."

Thẩm Thạch khẽ "à" một tiếng, sau đó cũng không nói gì nữa.

Ốc trạch mà hai người ở nằm tại phía nam của thành Lưu Vân. Đồ tể mang theo Thẩm Thạch rời khỏi nơi đó, đi một chút đã thấy xung quanh náo nhiệt hẳn lên, có vài đường đi ngã rẽ hiện ra trước mắt, lầu cao như rừng, tiếng người huyên náo, tu sĩ qua lại rất nhiều, Thẩm Thạch không kìm lòng được mà dừng lại nhìn một màn này, trong nội tâm không khỏi sợ hãi thán phục.

Ở đây, lấy bấy kỳ một đường đi nào, so với Mã Đề Nhai ở thành Tây Lô, Âm Châu đều phồn hoa hơn rất nhiều, lại không cần nói đến lầu cao gác tía, tu sĩ như mưa, vô số sắc phục đi lại trên phố, thậm chí còn có không ít người mang theo sủng thú quái nhân kỳ dị vô cùng.

Đồ tể cười, chỉ về phía trước, nói: "Đây là Nam Bảo phường ở thành Lưu Vân, trừ cái này ra, ở các địa phương đông, tây, bắc của thành cũng có một phường tương tự như thế, là nơi thương gia buôn bán Linh tài, là đại thành phồn hoa nhất trong mười sáu châu thổ ở phía nam của Hồng Mông giới. Dù là linh tài trân phẩn quý hiếm cỡ nào cũng đều có thể mua được ở trong thành Lưu Vân này."

Thẩm Thạch liên tục gật gù, có lẽ từ nhỏ lớn lên ở Thiên Nhất lâu nên hắn luôn có cảm giác thân cận với những phường thị phồn hoa náo nhiệt, lập tức cười nói: "Quả nhiên náo nhiệt, thành Tây Lô so với nơi này đúng là nông thôn so với thành thị rồi."

Đồ tể cười ha ha, đáp: "Vốn đã là như thế rồi mà."

Nói rồi hai người lại đi thẳng về phía trước, đồ tể dẫn Thẩm Thạch đi vào một con đường lớn, đi tới hơn trăm trượng thì Thẩm Thạch nhìn thấy một lầu các cao ngất, đại khí nghiêm trang, có vô số tu sĩ đi tới đi lui qua cánh cửa rộng rãi, trên biển treo trước tòa nhà đề ba chữ to: Thần Tiên Hội.

Đồ tể dừng bước, quay đầu nói với Thẩm Thạch: "Ta đi vào làm ít chuyện cậu ở ngoài này cứ đi dạo đi, hai canh giờ sau tới trước cửa này chờ ta, được chứ?"

Thẩm Thạch nhẹ gật đầu đáp: "Được."

Đồ tể lại dặn thêm một câu: "Ngày mai đi tới Bái Tiên Nham rồi nên phải cẩn thận một chút, đừng để trì hoãn đại sự."

Thẩm Thạch cười đáp: "Cháu biết rồi."

Đồ tể cũng hiểu tính tình của Thẩm Thạch nên cũng không quá lo lắng, đưa tay chỉ về con đường đằng trước, nói: "Ngã 5 trước mặt này vô cùng náo nhiệt, tất cả các cửa hàng đều tập trung ở đây. Ngoài ra, cậu đi về phía bắc là Nam Thiên Môn, ở đó có một khoảng đất trống, khá rộng rãi, ngày thường là nơi đám tán tu bày bán Linh tài, nhưng ở đó đồ tốt xấu lẫn lộn, rất nhiều hàng dỏm, thứ phẩm, nhưng nếu đến đó thường xuyên cũng sẽ gặp được không ít thứ tốt."

Dứt lời, gã nhìn Thẩm Thạch, nói tiếp: "Cậu ở thành Tây Lô cũng có chút danh tiếng về nhãn lực độc đáo, nếu rảnh rỗi thì tới đó nhìn một chút đi."

Thẩm Thạch không nghĩ là đồ tể cũng biết đến thanh danh ngày trước của mình, ha ha cười đáp: "Cháu biết rồi, cảm ơn đại thúc."

Đồ tể quay người đi vào trong chi nhánh Thần Tiên Hội, đảo mắt đã biến mất trong biển người. Thẩm Thạch đứng ở đầu đường một chút, giữa dòng người đông đúc, đột nhiên hắn ngơ ngẩn cả người. Giờ đây hắn một thân một mình, xa cách quê hương, ở giữa thành trì lạ lẫm này, đã cách xa cố hương hàng ngàn vạn dặm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!